Previous Page of 2Next Page

Chiếc ôm từ vệt gió quỷ (Full + Ngoại Truyện)

spinner.gif

Ngoại truyện 1: Quỷ ngoan. (1)

-----

Dưới nắng đông ấm áp, cô gái nhỏ lẳng lặng dùng chân đá lá khá khô dưới đất, nét mặt thoáng buồn tựa ngọn cỏ héo úa nhưng vẫn cố vươn thân, tỏ ra mình ổn.

Phía đối diện, chàng trai tựa người vào thân xe đen bóng, tay đút túi hờ hững. Đôi chân dài kiêu ngạo vắt chéo nhau. Dáng vẻ cao quý thấp thoáng sự phiền não.

- Vậy anh ra sân bay cho kịp giờ đi. Em cũng bắt bus đây!

Cô gái nhỏ dứt lời, toan quay người bước đi thì bị bàn tay nào đó chộp lấy, kéo sát gần khoảng ngực thoảng hương nước hoa sắc lạnh. Một vòng ôm lỏng.

Những ngón thon dài đan vào làn tóc rối, dày. Khẽ ve vuốt mái đầu thơm ngát.

- Vy, đừng ăn bánh mì đen nữa! Dở hơi lắm!

Đông Vy co tay đấm nhẹ bả vai chàng quý tộc, khẽ mắng:

- Sắp đi rồi vẫn không nói được lời tử tế nào sao?

- Thế nào mới tử tế?

- Nói nhớ em, dặn em giữ gìn sức khoẻ, hứa sẽ gọi điện thường xuyên. - Đông Vy ngẩng đầu nhìn chăm chú gương mặt điển trai, âm điệu trong giọng nói có phần nũng nịu - Đôi nào trước lúc xa nhau cũng đều nói đủ thứ vậy đấy! Anh khờ khạo quá!

Hữu Phong hừ một tiếng khinh thường. Giọng sặc mùi chế giễu:

- Đi thôi, đã chia tay luôn đâu mà lắm lời? Tốn công nói, tốn công nghe!

- Anh thôi suy diễn kiểu ấy đi! Kia là người ta thể hiện tình cảm, không phải lắm lời chàng ạ!

Chàng quý tộc vẫn giữ nguyên dáng điệu khinh khỉnh, chẳng thèm bỏ lời bạn gái vào tai. Rõ đầu đất!

Mấy thứ thừa thãi kia, nói gì cho mất công uốn lưỡi. Yêu thì đương nhiên nhớ. Sức khoẻ ai nấy tự giữ, chẳng phải lũ trẻ lên ba chờ mẹ chăm. Còn gọi điện thường xuyên à? Hẳn thế rồi! Anh đâu lén lút nuôi bồ mà bỏ quên Vy. Mắng anh khờ khạo thì Vy đần độn ấy!

Chỉ nghĩ thầm thôi, Hữu Phong kiềm chế không đấu khẩu với Đông Vy. Bởi miệng lưỡi anh vẫn luôn thâm hiểm từ trước giờ, rất dễ bật ra những câu khiến Vy cáu tiết và dùng tới chiến-thuật-phớt-lờ.

Như lần gần đây nhất, hai người gay gắt đôi co vì vụ Đông Vy giờ ra chơi không ghé qua lớp anh mà lo chỉ đường cho tên nam sinh khối 10. Chết tiệt!

- Trung Anh rộng như thế. Người ta lạc đường cũng phải. Em là bậc đàn chị, chả nhẽ mặc kệ? Anh vô lí vừa thôi!

Đông Vy đã trừng mắt quát ầm lên khi Hữu Phong ép hiệu trưởng mới đuổi học cậu nhóc kia, nhưng sự bất mãn của cô nàng đã khiến chàng quý tộc điên thêm. Đôi mắt xám tro hằn mạnh tia máu, anh hỏi dồn:

- Trung Anh chỉ mỗi mình em thạo đường à? Nó cố ý! Rõ ràng nó biết Vy là của anh!

- Em là đồ vật anh vung tiền mua về đấy à? Của anh sao?

- Thế Vy muốn của ai? - Hữu Phong gầm nhẹ.

Previous Page of 2Next Page

Comments & Reviews (9)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended