Xem trước of 292Tiếp theo >

Tuc Thai A Kiem 1

spinner.gif

Hồi 1- Tay Bay Vạ Gió Song Kiếm Luân Ma 

Đêm đó là đêm trừ tịch gió bay, tuyết thổi bốn bề tối đen như mực, mọi 

người ai cũng ở nhà đón xuân và ăn Tết. Riêng có hai thanh niên nọ đang 

cúi đầu thúc ngựa phi nước đại trên đường cái quan, trước thành lầu Sơn 

Hải Quan. Hai chàng chỉ muốn một bước tới ngay được trong thành để nghỉ ngơi thôi. Vì gió 

lạnh tạt vào mặt đau buốt thấu xương, nên hai chàng cứ phải cúi đầu xuống phi ngựa như 

vậy. Đột nhiên một chàng ngồi nhổm lên, thở dài một tiếng rồi nói: 

- Nhị đệ, sắp tới nơi rồi, nhưng không biết cửa thành đã đóng chưa? Có lẽ quan quân 

coi thành đã về nhà ăn Tết rồi cũng nên. 

Chàng thanh niên thứ hai cũng ngồi nhổm dậy vừa cười vừa đáp: 

- Nếu lời nói của đại ca không sai thì đêm nay chúng ta thể nào cũng phải ở lại ngoại 

thành đón gió Bắc. Thật số kiếp của anh em mình... 

Một luồng gió lạnh thổi qua mặt khiến chàng ta ho mấy tiếng liền, không sao nói hết 

lời được. Giây phút sau, hai người đã phi ngựa tới trước cửa thành. May mắn thay, cửa thành 

sắp sửa đóng nên quân coi thành chỉ hỏi qua loa, rồi để cho hai chàng đi vào trong thành tức 

thì. Hai chàng đó mừng rỡ vô cùng, vội quất ngựa phi chạy như bay vào luôn. 

Chiếc đèn lồng đỏ treo ở trên cửa khách sạn Liên Thắng đang thấp thoáng trước gió. 

Đôi câu đối xuân dán ỏ hai bên cửa, với màu giấy đỏ chóe khiến ai trông thấy cũng biết 

ngay là ngày Tết liền. Tên phổ kỵ hai tay thọc vào trong túi áo, đang đứng tựa cửa ngắm 

nhìn cái đèn lồng đưa đi đưa lại. Đôi đèn lồng này treo lên có ý nghĩa gì? Lỡ bị gió Bắc thổi, 

đèn bay tung lên bốc cháy thì sao? Lúc ấy có phải là chả thấy hên đâu mà chỉ thấy cháy 

luôn cả nhà không? 

Y nghe thấy tiếng vó ngựa vọng tới, liền đưa mắt nhìn về phía có tiếng động, mồm thì 

nói tiếp: 

- Khách nào mà kéo tới vào lúc sắp giao thừa thế này? 

Y vừa nói dứt đã thấy hai người ở đằng xa phi ngựa tới và khi đến trước cửa mới gò 

cương lại làm hai con ngựa đều nhảy chồm lên, nhưng hai người nọ đã lẹ làng nhảy xuống 

đất liền. Tên phổ kỵ vội chạy ra đỡ lấy hai sợi dây cương rồi quay lại đón hai người khách 

vào trong khách sạn. Hai người nọ vừa bước vào trong khách sạn đã cởi mũ lông và áo 

khoác ra rũ tuyết xong, liền thuận tay đưa luôn mũ áo cho người phổ kỵ cất đi. Dưới ánh đèn, 

tên phổ kỵ trông thấy hai người mặt rất anh tuấn, thân hình vạm vỡ, nhưng phải nổi da dẻ 

rất thô, trên mặt lại mọc rất nhiều lông vàng. 

Hai thiếu niên đó chính là Phẩm Nhi với Lạc Dương. Cả hai bị Tiêu Dao Khách giam giữ 

ở trên một ngọn núi cao chọc trời, nơi đó bỗng có tuyết băng, địa thế thay đổi hẳn, nhờ vậy 

hai người mới xuống được ngọn núi cao chót vót ấy. Hai người nóng lòng bàn tính thoát khỏi 

nơi đó, nhưng không biết hiện đang ở đâu và cũng không phân biệt được phương hướng cùng 

đường lối, cả hai cùng đều sợ nếu lạc lối thì không chết rét cũng chết đói. Hai người bàn tán 

mấy ngày vẫn không sao giải quyết được và rốt cuộc đành phải chờ Tiêu Dao Khách về rồi 

tính sau. Cũng may trong động còn tích trữ rất nhiều củ hoài sơn và củ hoàng tinh, đồng thời 

hai người lại tìm thấy hai cuốn sổ tay của Tiêu Dao Khách trong đó có ghi hết những võ 

công của mình nghiên cứu ra. Hai người xưa nay rất ưa thích võ nghệ, thấy cuốn sách võ ấy 

đều mừng rỡ vô cùng. Từ đó trở đi hai người cứ ngày đêm theo cuốn sổ tay đó mà học tập 

võ nghệ tư chất của hai người tuy hơn người thật, nhưng không có người dạy bảo nên mặc 

dầu cố gắng cũng chỉ thành công được một nửa mà thôi.

Xem trước of 292Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (2)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị