Xem trước of 8Tiếp theo >

Vợ cũ bị câm của tổng tài bạc tình (ngược, đang nhỏ giọt c94)

Dành riêng cho
Jennyjenzz
spinner.gif

Chương 65: Theo đuổi

Từ ngày hôm đó, Hướng Thanh Lam không còn đến bệnh viện chăm sóc cho Tô Triết Thác, cô tiếp tục ở nhà phiên dịch tài liệu. Chị Lý đã gọi điện cho cô, nói cô có thể làm công việc ngày trước, tất nhiên, đó là bởi vì đã không có sự chèn ép của Tô Triết Thác.

Ngồi bên bàn học, cô thất thần nhìn màn hình máy tính tối đen, chiếc bút trong tay vẫn nắm thật chặt, chưa từng buông.

“Lam, em xem anh làm có đúng không?” Nam nhân đắc ý giơ tài liệu trong tay lên, cười nói.

“Lam, đã bảo chỗ này là để cho anh làm, sao em lại lấy mất của anh?” Nam nhân giận dỗi hét to, gắt gao ôm tài liệu vào trong lòng, chỉ sợ bị người khác cướp mất.

“Lam, sao em lại ăn ít như vậy, nếu cứ tiếp tục như thế này, anh sẽ thành heo, còn em thì thành giá đỗ mất thôi.” Nam nhân vươn tay véo nhẹ má cô, lại véo mặt mình một chút, sau đó san một nửa phần cơm của mình sang cho cô.

'Thanh...' Môi của cô nhẹ nhàng động, chiếc bút trong tay đột nhiên rơi xuống đất. Cô cúi đầu, vội vàng nhặt bút lên viết tiếp, máy tính của cô đã hỏng không sửa được, cho nên hiện tại phải viết tay tất cả tài liệu, so với trước kia bị chậm đi rất nhiều. Nhưng thật lòng mà nói, cô lại thích như vậy, quá bận rộn sẽ không có nhiều thời gian để suy nghĩ vẩn vơ. Ví như, nhớ nhung, đau xót.

...

Trong lâu đài Hoài Thụy, Uông Tiểu Lam mặc một thân quần áo Chanel, ngón tay còn khoa trương đeo hai chiếc nhẫn kim cương thật lớn. Arthur luôn rất hào phóng với cô, hầu như ngày nào cũng tặng cô một món quà quý giá, anh thực sủng cô, chỉ cần cô muốn, có khi sao trên trời anh cũng sẽ tìm cách hái tặng.

Nhẹ nhàng mơn trớn chiếc nhẫn trên tay, cô tựa người vào ghế sô pha mềm mại, đây là cuộc sống trước kia cô chưa từng nghĩ tới, cuộc sống làm một chủ nhân.

“Tiểu Lam, chiếc áo của cô đẹp quá." Một nữ giúp việc mập mạp đi tới, hâm mộ nhìn Uông Tiểu Lam.

Thực ra cô cũng có chút ghen tị, trước kia bọn họ đều là bạn tốt không có chuyện gì phải giấu nhau, ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau. Nhưng là hiện tại, mọi thứ lại thay đổi một cách chóng mặt.

“Cô thích?” Uông Tiểu Lam cúi đầu nhìn chiếc áo trên người mình, đây là mẫu thiết kế mới nhất năm nay của Chanel, nhưng cô đã mặc nó được một thời gian rồi. Dù sao màu sắc này cô cũng không thích, tao nhã cởi bỏ từng chiếc cúc áo, cô hất hàm hỏi Tiểu Tây.

“Ừ.” Tiểu Tây dùng sức gật đầu, cảm giác nước miếng của mình đều sắp chảy ra đến nơi.

”Vậy cho cô thứ này đi.” Uông Tiểu Lam ném chiếc áo sang cho Tiểu Tây, nụ cười bên môi lại dẫn theo một tia đùa cợt.

“Thật sao, cô thật sự sẽ tặng nó cho tôi?” Ánh mắt Tiểu Tây bỗng chốc sáng rực, cẩn thận vuốt ve chiếc áo trên tay, không thể tin được hỏi lại. Dù sao chiếc áo này cũng còn rất mới, cô mới chỉ thấy Tiểu Lam mặc vài lần thôi, chẳng lẽ thật sự sẽ hào phóng tặng cho cô?

Uông Tiểu Lam nhẹ nhàng gật đầu, từ đầu tới đuôi cũng chưa từng rời đi sô pha, ngón tay uyển chuyển vân vê từng lọn tóc quăn dừng trên vai. Đây là kiểu tóc hôm nay cô vừa mới làm lại, tin chắc rằng  Arthur sẽ rất thích.

“Cảm ơn Tiểu Lam, cô tốt quá.” Tiểu Tây nói xong, vội vàng khoác thử áo lên người. Nhưng là, vì cô quá béo, chiếc áo gắt gao bó chặt lấy cơ thể, nửa bước khó đi. Cô chật vật bước ra ngoài, chỉ sợ dùng sức một chút là chiếc áo sẽ bục hết chỉ. Tuy cô mặc nó không được đẹp, nhưng khí phái nhất định cũng có vài phần, người khác sẽ phải hâm mộ cô lắm đây!

Mà Uông Tiểu Lam vẫn ung dung ngồi trên sô pha, khóe môi cong lên một chút, khẽ bật ra vài tiếng cười nhẹ.

Xem trước of 8Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (31)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị