Previous Page of 3Next Page

Ám Dục (Chap 121,122,123,124 completed)

spinner.gif

Chương 44: Hận ý

....em đau lòng chứ? Em sẽ cảm thông chứ? Em cho rằng, đã mất rồi sẽ dễ dàng tìm lại được sao? Anh sẽ khiến cô phải nếm trải, cái gì mới là đau đớn tột cùng, cái gì mới là đau đớn đến không thể khóc được!

---------

"Anh tuấn quá...."

"Đây chẳng phải Tư Mạn sao, trước nay luôn không thấy có tai tiếng gì, hóa ra là vì Diêm Việt".

Bên trong văn phòng, những bà tám luôn miệng không ngớt lời, Lý Hủy cầm lấy tờ báo đưa đến bên cạnh Dung Ân, "Thật không hiểu nổi mấy người này, người như cô ta tại sao lại cùng tổng giám đốc...."

Người bên cạnh vội vàng đẩy ghế đứng dậy, Lý Hủy sửng sốt, chỉ kịp nhìn thấy Dung Ân đã đi rất xa.

Bên trong phòng nghỉ của Nghiêm Tước, Dung Ân tự pha cho mình một tách cà phê không đường, cô nhấp một ngụm, lại không hề cảm thấy đắng, có lẽ, vị giác đã không còn nhạy cảm, hoặc là, sự đắng nghẹn nào khác đã bao trùm sâu đậm hơn.

Một ngụm lại một ngụm, chỉ giống như đang uống nước thông thường.

Chuyện của giám đốc Lý vốn dĩ đã phức tạp, lại thêm vào tin tức ngày hôm nay, tựa như giọt nước tràn ly.

Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí (Câu nói chỉ sự may mắn không đến hai lần nhưng chuyện xấu lại liên tiếp ập đến)

Hóa ra, sự khiêu khích của Tư Mạn hôm đó không phải nhằm vào Nam Dạ Tước, mà là Diêm Việt.

Trái tim, tựa như bị kim châm, vô cùng đau đớn, lúc đó cô bàng quan, vì không để tâm, cầm lấy tách cà phê trở lại văn phòng, cô đã ngay lập tức trông thấy Lý Hủy đang nhìn quanh quất ở cửa, "Ân Ân, cậu có điện thoại đấy, vừa rồi cậu đi đâu thế?"

"Đột nhiên mình cảm thấy hơi buồn ngủ, nên đi pha một tách cà phê thôi". Dung Ân trở lại bàn làm việc, trên màn hình điện thoại, nhấp nháy hiện lên cái tên quen thuộc.

"Sao cậu không nghe máy?"

Cô để chế độ im lặng, rồi đem điện thoại cất vào túi xách, "Lý Hủy, báo cáo chúng ta cần phải kiểm tra lại".

Mãi cho đến khi tan ca, Dung Ân vẫn vùi đầu vào công việc, phòng làm việc cũng chỉ còn lại cô và Lý Hủy, sau khi hoàn thiện mọi thứ, hai người mới cùng nhau ra về.

"Oa, trời bắt đầu lạnh rồi". Tiết trời đổi khác, gió thu quạnh quẽ, đã thay bằng gió đông hanh khô, "Không biết khi nào mới có tuyết đây".

"Chắc sẽ nhanh thôi". Dung Ân ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời, hai bàn tay lạnh cóng áp vào tai, bốn mùa đan xen luân chuyển, ai đó cũng không thể miễn cưỡng vương vấn luyến lưu mãi, cô đứng ở sân giữa, sắc mặt vì lạnh mà bắt đầu ửng đỏ.

Một chiếc xe màu đen đỗ ở cách đó không xa, khí khái vững vàng, trầm ổn, người đàn ông mặc áo khoác gió màu kaki, vóc người hoàn mỹ, đứng tựa người vào thân xe, trông thấy Dung Ân, liền dập điếu thuốc trong tay, "Ân Ân".

Lý Hủy choáng váng há hốc miệng, mặc dù sự hiếu kì đang rộ lên rộn rã, nhưng vẫn kiềm nén đứng ở đằng sau thận trọng, "Ân Ân, mình đi trước, ngày mai gặp".

Previous Page of 3Next Page

Comments & Reviews (16)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Media

Who's Reading

Recommended