Previous Page of 59Next Page

Sẽ có một thiên sứ thay anh yêu em (full nhé ;))

spinner.gif

CHƯƠNG 12:

 

PHẦN 1

Những ngày sau đó, Doãn Đường Diêu bắt đầu xuất hiện thường hơn trong phòng bệnh của dì Thành, anh trầm mặc rất ít nói chuyện, trầm mặc học cách làm nhiều việc. Khi bình truyền dịch tốc độ quá chậm hay quá nhanh, anh cũng điều chỉnh lại cho phù hợp, lúc đến giờ uống thuốc anh cũng nhớ giúp rót nước ấm cho dì Thành uống, lúc dì Thành ngủ anh sẽ nhẹ bước đi mà không gây ra tiếng động nào. 

Dường như chỉ trong một đêm. 

Doãn Đường Diêu từ một người cứng đầu bạt mạng biến thành chín chắn lịch sự. 

Uy Quả Quả sau khi nghỉ hè xong quay trở lại trường, rất kinh ngạc trước sự thay đổi của Doãn Đường Diêu, cô hiếu kỳ cứ đeo bám theo hỏi Tiểu Mễ cả ngày, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì đến nỗi sự thay đổi kinh thiên động địa thoát xác đổi xương lại xuất hiện ở Doãn Đường Diêu, con người hết thuốc chữa này! 

Chắc là do tình yêu đấy! 

Tuy Tiểu Mễ cứ thẫn thờ nhìn cô mà không cho cô bất kỳ câu trả lời nào, nhưng Uy Quả Quả có thể hoàn toàn khẳng định đó chính là nguyên nhân tuyệt đối chính xác. Chỉ có tình yêu mới biến Doãn Đường Diêu thành một người ưu tú mê người, chỉ có tình yêu mới khiến Doãn Đường Diêu trong mắt Tiểu Mễ làm nhiều điều khiến người ta có cảm giác run sợ đến thế! 

Xem ra Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất hợp nhau mà! 

Uy Quả Quả hài lòng nghĩ, một người như thiên sứ, một người như ác quỷ, thiên sứ cứu vớt ác quỷ, chân thiện mỹ chinh phục tà ác, thế giới quang minh thật. Đẹp biết bao nhiêu, ha ha. 

Dì Thành đã ngủ rồi, gần đây thời gian hôn mê của dì càng ngày càng dài, cơ thể hình như càng suy nhược. Tiểu Mễ ngồi bên cạnh giường lo lắng nhìn khuôn mặt đầy yêu thương của dì trong lúc ngủ, cho dù Thành Viện không chịu nói rốt cuộc là bệnh gì, nhưng cô có thể thấy được bệnh tình của dì đang dần dần chuyển thành ác tính. 

Ánh nắng ban trưa nhẹ nhàng chiếu khắp phòng. 

Hồi lâu sau, Tiểu Mễ đứng dậy, cô quay đầu lại, đột nhiên thất kinh trước một đôi mắt mạnh mẽ và cô độc, u tối đến giống như một đầm nước sâu, hơi lành lạnh nhưng rất nóng bỏng. Doãn Đường Diêu nghiêng nghiêng dựa vào tường, thấy cô quay đầu lại, anh tránh né đôi mắt của cô, trầm mặc mà yên tĩnh giống như anh vốn không hề tồn tại trên thế gian này vậy! 

Tim cô như bị rút ra, đau đớn! 

Chính là như thế. 

Tốt rồi sao? Giống như mọi việc chưa từng xảy ra? Thật có thể làm được chứ? Cô và anh mỗi ngày đều gặp nhau như hình với bóng, mãi mãi ở bên nhau. Nhưng, chỉ cần nhìn thấy anh là cô lại thấy đau đến mức không thở nổi, cô không biết mình có thể chịu đựng được bao lâu, chỉ biết vết thương trong tim cô không những không được cầm máu mà còn rách toạc ra rất đau đớn! 

Cố gắng để tâm tình bình tĩnh lại! 

Tiểu Mễ nhẹ nhàng đến bên Doãn Đường Diêu: 

"Mệt lắm rồi phải không?" 

Đêm qua Thành Viện có việc nên anh một mình túc trực bên dì Thành cả ngày, dưới đôi mắt hằn lên một quầng thâm mờ mờ, xem ra anh rất mệt mỏi và suy sụp, vốn phải sớm về nhà nghỉ ngơi nhưng anh lại không đi, cứ đợi trong phòng bệnh, đến lúc cô đến, cho tới tận bây giờ. 

Doãn Đường Diêu lắc lắc đầu. 

Cô lại nói: "Anh về nhà nghỉ ngơi trước đi, ở đây có em rồi!" 

PHẦN 2: BẮT ĐẦU TỪ KHI NÀO?

Anh nhìn chăm chú: "Em không đi?" 

"Vâng, em đợi Quả Quả tan học đến đây rồi mới yên tâm được." 

Anh thờ ơ: "Được, anh đợi cùng em." 

Sau đó anh không nói gì nữa. 

Thời gian chầm chậm trôi qua. 

Trong phòng bệnh chỉ có tiếng thở rất yếu của dì Thành trong cơn mê, ánh mặt trời lặng lẽ chiếu khắp gian phòng, ngọn gió đầu thu nhè nhẹ mang theo chút hơi lành lạnh.

Previous Page of 59Next Page

Comments & Reviews (23)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended