Xem trước of 451Tiếp theo >

Thề không làm phi FULL

spinner.gif

Tác giả: Vô danh

Biên tập: Docke

Thể loại: Ngôn tình, cổ trang, xuyên không, cung đấu

Độ dài: 322 chương+2 phiên ngoại

Tình trạng dịch: hoàn

Đọc truyện

Giới thiệu:

Nữ chính bề ngoài lười nhác nhưng thật ra vô cùng khôn khéo lại có phần vô sỉ, xuyên qua đến thời cổ đại.

Nam chính dáng mạo sáng lạn như ánh mặt trời, thật ra phúc hắc không gì bằng lại cường thế.

Hai người tranh đấu nơi cung đình, rốt cuộc ai thắng ai thua, mỏi mắt mong chờ.

Lấy thống nhất giang sơn làm tiền đề chính. Lấy hai quốc phân tranh làm tiền đề phụ. Lấy chiến tranh gián điệp làm cơ sở. Trong đó có âm mưu, có ấm áp, có tình yêu. Trong đó có khoa học thủ đoạn, có khoa học lý luận.

Cảm nhận: Đây là một tác phẩm có thể khiến người đọc nín thở, hồi hộp theo dõi từng diễn biến, từng tình tiết của câu chuyện. Giữa bao tác phẩm xuyên không cổ đại, ‘Thề không làm phi’ vẫn tỏa ánh sáng vì nó mang trên mình một nét đẹp riêng biệt không thể nhầm lẫn, đó là nét đẹp của câu văn, của hình ảnh và cả nét đẹp cá tính của từng nhân vật. Lời ‘Thề không làm phi’ này rốt cuộc có thực hiện được? Mời các bạn cùng theo dõi câu chuyện nhé…

Chương mở đầu

Ta mở hai mắt đã hóa lèm nhèm, nhìn hoàng hậu nương nương đang quỳ dưới cửu phượng của Triêu Dương cung, cũng là cháu dâu của ta. Gương mặt tinh xảo của nàng cúi thấp xuống, phía sau lớp trang phục tỉ mỉ cũng là một mảnh tâm tư. Biết ta không thích phô trương, trên đầu chỉ gắn một chiếc ngân trâm bằng ngọc hồ điệp đơn giản. Trong tay cung nữ đứng bên cạnh đang cầm một chiếc áo choàng lớn làm bằng lông hồ ly vô cùng trơn mềm, tỏa ánh sáng màu nhạt thuần khiết. Nghe nói áo choàng này chính là dùng từng chút từng chút lông nách của hồ ly chế thành. Để làm một tấm áo như vậy, không biết đã phải giết chết bao nhiêu con hồ ly nữa. Ta âm thầm thở dài một hơi, nhìn vị cháu dâu đang quỳ bên dưới. Đã sớm nghe nói hoàng thượng và nàng không còn vui vẻ, giờ nhìn thấy nàng tặng lễ, lại nghe nàng giải thích như vậy, trong lòng ta không tránh khỏi cảm thấy phiền muộn. Thật sự đáng tiếc, vị hoàng hậu này, khó trách tôn nhi của ta không ưa thích nàng. Trong tẩm cung của ta vốn đã có hệ thống lò sưởi, mặc kệ bên ngoài trời lạnh thế nào, bên trong đều ấm áp. Cho dù chỉ mặc một chiếc áo đơn cũng thấy đủ, sao còn mang tặng áo choàng lông hồ ly to như thế để làm cái gì? Mặc dù tận đáy lòng đều cảm thấy phiền chán, nhưng ta cũng không để lộ ra mặt, không hề mở miệng mà chờ nàng lên tiếng. Tặng lễ, tất sẽ có điều khẩn cầu? Huống chi là tặng cho ta, người lâu nay đã không còn để ý đến việc triều chính. Lão gia ta vốn đã một chân ngoài một chân trong quan tài rồi mà?

Xem trước of 451Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (8)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị