Xem trước of 67Tiếp theo >

kieu diem giang ho

spinner.gif

Chương 1: Sinh hoạt chi thủy 

Dương Hạo Thừa sau bốn năm đại học đi ra công tác mới biết được đọc sách là vô dụng, bởi vì cuộc sống chung quanh bôn ba muộn phiền, sống một ngày bằng như cả năm.

Dương Hạo Thừa, hai mươi bốn tuổi, cao 1m8, nặng 165 cân (1 cân = ½ Kg), lúc còn đi học, các nữ sinh ai cũng đều coi hắn là bạch mã hoàng tử của lòng mình. Khi học đại học có quen bạn gái, yêu nhau được 5 năm, cũng đã đến lúc nói chuyện cưới hỏi, nhưng thời gian đó đối với Dương Hạo Thừa mà nói thực đúng là bi ai, đơn giản là bởi hắn không có tiền.

Tình yêu thì rất lãng mạn, nhưng hôn nhân lại vô cùng thực tế. 

Vừa mới tốt nghiệp, Dương Hạo Thừa hăm hở cầm 6 vạn đồng của ông già lao ngay đến Thượng Hải để kinh doanh hải sản tươi sống, kết quả là lỗ sạch.

Số vốn ban đầu mất hết, hắn cũng không còn mặt mũi mà quay về nhà, chính vì thế mà ở lại luôn thành phố làm việc. Chỉ là mới ra trường, kinh nghiệm không có, đành phải từ từ mà tiến. Hắn xin vào làm văn thư ở một công ty quảng cáo, lương lúc đầu được 600 đồng một tháng, qua vài lần chuyển công tác, bây giờ hắn đang làm ở phòng kế hoạch địa sản, lương cứng cũng chỉ vẻn vẹn có 1500RMB. Một tháng ngoại trừ tiền thuê nhà, tiền điện nước, ăn uống linh tinh, cũng chả dư ra được xu nào.

Dương Hạo Thừa chỉ mong có một ngày, hắn từ một văn thư quèn leo lên được đến chuyên viên kế hoạch, sau đó là tổng thanh tra, làm ông chủ, mở ra bảo mã, ở trong một ngôi nhà lớn, có thật nhiều MM, cuộc sống vô lo vô nghĩ.

Đây chính là tiêu chuẩn mơ ước của mấy kẻ khố rách áo ôm, chỉ là lúc này Dương Hạo Thừa đúng là trong hoàn cảnh đó.

Hắn buồn chán vì thời đại này sống ở thành phố lớn, ngoại trừ áp lực ra vẫn còn có...áp lực. Áp lực bởi vì trong túi không có tiền, mà càng không có tiền áp lực càng lớn. Đặc biệt là khi bên cạnh còn có một cô bạn gái suốt ngày ri rỉ bên tai rằng anh không có tiền đồ, khi đó anh chỉ có thể hận không thể giết người, hận không thể đem cái xã hội này mà chém thành trăm mảnh.

Dương Hạo Thừa không có giết người, bởi vì hắn chính là một con rùa đen sống tạm bợ ở cái thế giới này.

Coi tiểu thuyết võ hiệp, chơi game và đập lô (đánh xổ số ^^) là ba việc bình sinh Dương Hạo Thừa có hứng thú nhất.Hai cái đầu là để hắn quên đi bản thân mình. Đọc tiểu thuyết với chơi game hắn như được nhập vai vào người khác, thỏa sức mà YY, còn mua vé số là khao khát bản thân hắn có một ngày từ 500 đồng mà có thể biến đổi cuộc đời.

Báo chí thỉnh thoảng vẫn có đăng người nào đó, tự nhiên trúng số cả 500 vạn đó thôi!!

Hừ, số phận chó má sao lại không để cho Dương Hạo Thừa hắn trúng một lần nhỉ?

Tự than tự vãn, cuộc sống đúng là hèn mọn hơn cả một con chó.

Không có tiền, cuộc sống càng ngày càng tệ hại.

Đáng tiếc cuộc sống càng đi xuống, Dương Hạo Thừa càng thất vọng, nghĩ đến mình đã hai mươi bốn tuổi đầu, vậy mà chảng làm nên tích sự gì. Như trong sách thì mấy nhân vật chính lúc này đã sớm công thành danh toại, thê thiếp đầy nhà, lại hận mình không thể xuyên qua không gian mà quay về thời đại của binh khí, đao quang kiếm ảnh.

Hôm nay, cũng bình thường như bao ngày khác.

Dương Hạo Thừa hết giờ làm liền ghé qua quầy bán vé số, trông thấy 37 chọn 7 phần thưởng tổng cộng lên đến 2000 vạn, vì vậy mà không chút do dự ghi mỗi số 4 con lần lượt là: 2,6,11,18,27,33.

Đây chính là mấy con Dương Hạo Thừa vẫn kiên trì theo đuổi chờ vận may, mặc dù lúc trước cũng đã trượt rất nhiều lần.

Xem trước of 67Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị