Previous Page of 33Next Page

Hôn nhân không tình yêu (full) - Diệp Lạc Vô Tâm alone_coffee

spinner.gif

NGUỒN: KITES.VN

Tên tác phẩm: Hôn nhân không tình yêu  (Vô Ái Ngôn Hôn)

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Thể loại: Hiện đại, hào môn, thanh mai trúc mã, cưới trước yêu sau

Tình trạng sáng tác: Chưa hoàn

Người dịch: greenrosetq

Poster: Shinmoney









Văn án:




Có câu nói, con người trong cả một đời dù sao cũng phải làm vài chuyện khiến bản thân hối hận, như thế cuộc đời mới hoàn chỉnh.

Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ làm hai việc giúp cuộc đời mình hoàn chỉnh.

Việc đầu tiên là yêu anh.

Một việc khác, là gả cho anh











Lời người dịch:



Truyện mới toanh của Tâm Tâm, chưa biết hay dở thế nào. Nhưng chỉ vì một câu nói của Tâm Tâm mà tôi có hứng thú dịch truyện ngay lập tức.

Xin chào mọi người, Tâm Tâm tôi đã trở lại.
Trước đây tôi từng nói sẽ không đào hố, đó là vì công việc chất đống, tôi cố gắng mãi cũng không hoàn thành. Một khi mở hố, mọi người theo cũng mệt, tôi viết truyện cũng mệt.
Nhưng không còn cách nào khác, một "bad guy" đột nhiên xuất hiện trong đầu óc tôi, ngày càng đầy đặn, ngày càng đáng yêu. Tôi không cẩn thận đã yêu anh ta, nên muốn mọi người làm quen với anh ta, tìm hiểu anh ta. Vì vậy, tôi cắn răng, không chùn bước nhảy thẳng xuống "hố lửa".
Đừng nói tôi không nhắc nhở mọi người đấy nhé. Đây là "hố lửa", ai nhảy vào người đó tự chịu trách nhiệm

 

Chương 1: Phần mở đầu (I)


Một ngày đầu mùa đông trời mưa tầm tã, bầu trời phủ màu xanh thẫm hiu quạnh, khiến buổi sáng sớm u ám như lúc chạng vạng.

Tôi cầm một chiếc ô trong suốt đi tới tòa nhà toàn bằng kính ở phía đối diện. Gió thổi hạt mưa bay chéo qua chiếc ô, rơi xuống mặt tôi. Hạt mưa lạnh buốt, giống trái tim người đó.

Tôi vĩnh viễn không thể hiểu trái tim của người đó được làm bằng gì mà có thể cứng rắn, băng giá đến vậy. Khiến tôi không có cách nào đoạt được, cũng không có cách nào từ bỏ...

Đi đến trước cánh cửa kính, tôi gấp chiếc ô lại, đồng thời thu cả nỗi muộn phiền bị khuấy động bởi thời tiết, đi vào nơi bán đấu giá bật điều hòa ấm áp.

Người bảo vệ đứng ở cửa lịch sự hỏi tôi có lấy thẻ bài đấu giá hay không.

Cởi áo khoác ngoài đã bị ướt nước mưa vắt lên tay, tôi mỉm cười trả lời: "Bạn tôi đang ở trong đó."

Người bảo vệ đưa mắt nhìn nhãn hiệu thời trang được thêu thủ công trên cổ áo khoác của tôi rồi lùi lại phía sau nhường lối: "Mời vào."

"Cám ơn anh!"

Buổi bán đấu giá đã bắt đầu, hội trường gần như không còn chỗ trống. Tôi chọn vị trí sát cửa sổ ở hàng ghế gần cuối cùng. Tôi còn chưa kịp ngồi ấm chỗ, Tề Lâm từ hàng ghế trên đi xuống, mặt dày đuổi thẳng cổ anh chàng đẹp trai bên cạnh tôi, rồi ngồi thế vào chỗ đó.

"Anh tưởng em sẽ không đến đây." Anh ta nheo đôi mắt "hoa đào" điển hình, ghé sát vào tai tôi.

"Núi đất đỏ là tâm huyết nửa đời của ba tôi, tôi không giữ nổi, ít nhất cũng nên biết nó sẽ rơi vào tay ai." Tôi nhích người, nới rộng khoảng cách với anh ta. Vừa nói, tôi vừa đưa mắt đảo một lượt qua những gương mặt của đám người giàu có ngồi trong hội trường.

Biểu hiện của mỗi người đều không giống nhau. Một số không che giấu sự thèm khát, nhìn chăm chăm nhất cử

Previous Page of 33Next Page

Comments & Reviews (10)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended