Xem trước of 5Tiếp theo >

CUỘC HÔN NHÂN THÚ VỊ

spinner.gif

 

Tác giả: L'amour (Tôi xin phép được sử dụng tên này là bút danh từ bây giờ :D vì mọi chuyện tôi viết đều về tình yêu :x)

Mọi sự sao chép xin hãy ghi rõ nguồn và tác giả :D

Facebook: https://www.facebook.com/to.la.Ha (L'amour du Vent). Mọi người có thể liên hệ theo địa chỉ này để giải đáp mọi thắc mắc một cách nhanh nhất. Thân :)

 

Chương 1: Ngày chưa lấy anh

- CÁIIIIIIIIIIIII    GÌIIIIIIIIIIIII !!!!!!!!

Hàng xóm cũng biết nhà này có đứa con gái đanh đá, mồm to hơn loa phường, nhưng vẫn có tí giật mình, thấy công lực con bé có vẻ hơn mọi ngày.

-          Bố mẹ nói đùa cũng phải đúng lúc, đúng chỗ chứ, con gái bố mẹ bất tài đến nỗi mới mười mấy tuổi đầu đã bắt đi lấy chồng là sao??? Lại còn sắp đặt này nọ, thời đại nào rồi, có phải trước công nguyên đâu???

-          Con gái xinh đẹp của bố uống cốc nước hạ hỏa nào. Đằng nào bố mẹ cũng hẹn rồi, con cứ đến gặp người ta, biết đâu..

-          Người ta đường đường là giám đốc một công ty, gia cảnh lại tốt, từ trước tới nay mày chả chịu học hành đàng hoàng, thi tốt nghiệp xong thì lấy chồng luôn chứ còn gì._mẹ cô mắng

Ừ đúng là từ bé cô đã ko thích học, mà đã ko thích thì có học cũng chả vào, cô thấy cô học được đến giờ là giỏi lắm rồi. Sau một hồi nói lên nói xuống, thì tóm lại sự vụ nó là như thế này. Ông của 2 bên là bạn thân vào sinh ra tử, nên 2 bên có hẹn ước, nhưng sinh ra toàn con trai nên đành đợi đến đời cháu. Bố mẹ cô lấy nhau muộn hơn nên, cháu trai nhà bên kia hơn cô 10 tuổi, học hành lại giỏi giang, sau khi tốt nghiệp đại học về làm ngay trong công ty của gia đình. Bố mẹ cô còn cười bảo là kiểu gì cô cũng thích. Cô tặc lưỡi, một ông già đầu to mắt cận thích sao nổi, kiểu này là ko ai thèm yêu mới phải tìm vợ bằng cách này. Thôi thì cũng chả mất mát gì, lại được ăn uống miễn phí, mình cứ đến rồi chọc cho hắn sợ luôn, cạch cái thói già mà khoái gặm cỏ non.

 

**

Tại nhà hàng.

-          Xin hỏi cô có phải là cô Ái Vy ko?

-          Đúng rồi.

-          Mời cô đi lối này, hôm nay tổng giám đốc đã có lệnh tiếp đãi cô chu đáo. Ngài ấy bận công việc sẽ đến muộn một chút. Mong cô thứ lỗi.

Hẹn bản cô nương mà dám đến muộn, ko biết là thích nhích hay thích dừng đây. Đã thế thì “Bồi bàn mang menu ra đây. Hmm...-toàn tiếng Anh, cô nhìn mà toát mồ hôi- thôi mang hết tất cả những món gì ngon nhất, đắt nhất ra đây”.

Một lát sau nhìn bàn thức ăn đầy ăm ắp, cô hả dạ lắm. Nhìn cô bé thế thôi chứ nổi tiếng có dạ dày ko đáy, đúng là người gầy thầy cơm mà. Đang định gắp thì chuông điện thoại reo lên:

-          Cô cháu gái tục tưng của ông đến chỗ hẹn chưa thế hay còn đang nướng khét khẹt trên giường?

-          Ông yên tâm cháu đến rồi, nhưng cái tên chết tiệt ấy chưa đến, hắn bắt tục tưng của ông phải đợi nè huhu

-          Ầy, cậu ấy bận công bận việc thôi mà, cháu ông chịu khó nha. Thôi ông đi câu cá đây, mấy em cá chép đợi ông mòn mỏi rồi, bái bai tục tưng của ông.

-          Ơ ông ơi..

Cô tức mà ko làm được gì, nghĩ nỗi buồn lúc này chỉ có thức ăn mới làm nguôi đi được. Cô cầm đũa lên lập tức chiến đấu ngon lành mà ko thèm đợi tên già đầu phách lối kia. Định bụng ăn hết mà chưa đến cô sẽ lấy cớ hắn coi thường cô mà hủy luôn vụ này, lợi cả đôi đường. Nhưng kế hoạch ko thành. Đang nhồm nhoàm miếng beefsteak thì có người đến vỗ vai cô:

Xem trước of 5Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (15)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị