Previous Page of 87Next Page

vo ky trieu minh 47

spinner.gif

Vô Kỵ mở mắt ra, cảm thấy trong người dễ chịu hơn trước nhiều. Chàng đảo mắt nhìn quanh. Từ trên trần xuống tới sàn, chàng vẫn thấy chỉ toàn là đá xanh, còn chàng thì nằm trên một chiếc phản gỗ, kế bên chỉ có một cái giường bằng đá với một ngọn nến lung linh, ngoài ra không còn có gì, không khí tịch mịch, lạnh lẽo. Chàng chợt nhớ ra là mình đã bị Huyền Minh thần chưởng đánh trúng, mình mẩy lạnh ngắt, mê man bất tỉnh. Sau đó được một nàng con gái mặt mũi xinh đẹp đến độ mê hồn đem về nằm dưỡng thương. 

Vô Kỵ cau mày ngẫm nghĩ. Phải rồi, người con gái đẹp như tiên đó có tên là Dương Phượng Nữ, da thịt trắng bóc mà lại mặc đồ toàn đen thật tương phản, làm nổi bật thân hình nõn nà. Và nơi đây là Cổ Mộ đài, một hang động vắng lặng nào đó mà Phượng Nữ sống với bốn nàng con gái khác là Mai, Lan, Cúc, Trúc. Chàng chống tay từ từ ngồi dậy. Rõ ràng là chàng không còn bị Huyền minh chân khí hành hạ dữ dội nữa, nhưng chàng vẫn còn thấy mệt mỏi và thân thể vẫn còn lạnh giá, ở một mức độ mà chàng chịu đựng được, không bị ngất đi mấy bận như lúc trước. Chàng nhìn ra khỏi phòng, thấy tối thui, im lìm. Trầm ngâm một hồi lâu, không muốn làm khinh động chủ nhà, Vô Kỵ nằm lại xuống tấm phản. Chàng thử định thần vận khí thì thấy Cửu Dương chân khí vẫn luân lưu trong cơ thể, nhưng chậm chạp và yếu ớt.

Chàng ngạc nhiên không hiểu tại sao Cửu Dương thần công nóng hổi trong người chàng bây giờ lại không thể chống trả được với Huyền Minh chân khí giá lạnh như vậy. Từ nhỏ, chàng đã từng quen chịu đựng hơi lạnh này, và sau khi luyện thành Cửu Dương thần công, cái âm hàn đó đã bị dương khí trừ tuyệt đi rồi. Trước đó, trong nhiều năm cho tới khi rời thung lũng, mỗi lần hàn khí phát tác là thần công trong người chàng tự động trấn áp nó ngay, cho tới khi chàng hoàn toàn khỏi bệnh. Thế mà bây giờ chàng lại bị chính cái hơi lạnh đó làm đau đớn một lần nữa, phải nằm liệt giường, ngay cả thần công tập luyện lâu năm cũng không thể chữa được. 

Vô Kỵ lắc đầu thở dài, rồi cố tập trung tâm ý luyện công. Quả nhiên, sau một thời gian ngắn, chàng cảm thấy khoẻ khoắn hơn rất nhiều. Chàng vui mừng mỉm cười tự mãn. Thì ra Cửu Dương thần công của chàng vẫn cái thế, không sứt mẻ chút nào. Chỉ cần vận công tập luyện trong vài ngày là có thể chàng sẽ khỏi bệnh ngay. Nhưng mà tại sao trong những ngày qua, thần công lại không công hiệu khiến chàng phải khổ sở, đau đớn đến thế? Rồi chàng phân vân không biết mình đã nằm liệt giường bao nhiêu lâu rồi.

Vô Kỵ lại chống tay ngồi dậy. Chàng nhìn quanh – khung cảnh vẫn vắng lặng, im lìm – và tự hỏi không biết ngoài căn phòng đá lạnh lẽo này còn có cái gì. Chàng khèo chân định bước xuống nhưng rồi ngần ngại không dám. Gia chủ - người ơn, ở đây chắc là người con gái mỹ miều Phượng Nữ - chưa biết là chàng đã tỉnh dậy nên vẫn chưa thấy bóng dáng nàng đâu. Lòng tôn trọng chủ nhà không cho phép chàng trổi dậy đi diễu chung quanh như vậy. Hiển nhiên là Phượng Nữ sẽ không bằng lòng khi thấy người khách bệnh tật đi lang thang trong nhà mình mà không có lời mời. 

Nghĩ thế, Vô Kỵ liền nằm xuống, nhưng rồi chàng lại bật dậy ngay khi văng vẳng đâu đây có tiếng cười khúc khích. Chàng nghiêng đầu lắng nghe. Chẳng có động tĩnh gì cả. Chàng từ từ đặt người xuống nhưng rồi một lần nữa lại bật người lên khi tiếng cười khúc khích lại vang lên từ khung cửa đá. Lần này thì đã chắc rồi. Vậy mà chàng vẫn không dám bước xuống đất. Không biết tiếng cười đó là của ai. Của Phượng Nữ chăng? Chàng chỉ nhớ mang máng là giọng nói của nàng dịu dàng, trầm ấm và truyền cảm vô cùng. Còn giọng cười này thì thánh thoát, tinh ranh. Nghĩ ngợi một hồi thì tiếng cười rinh rích lại phát lên, lần này rõ hơn, lớn hơn, và còn có vẻ đùa dỡn nữa. Vô Kỵ nóng lòng nhìn ra khung cửa như trông ngóng một ai đó xuất hiện. Nhưng vẫn không có một ánh đèn hay tiếng chân người tiến tới gần làm chàng càng hoang mang, nôn nóng. Một lát sau, tiếng cười lại gióng lên, và hình như còn có nhiều tiếng cười đùa khác phụ theo nữa, tiếng cười nào cũng vui vẻ, như đang chọc ghẹo với nhau vậy. Chắc chắn là tiếng cười của các nàng Mai, Lan, Cúc, Trúc rồi chứ không sai. Sau đó, các cô cứ thỉnh thoảng cười vang lên, có vẻ thích thú vô cùng. Giữa nơi vắng lặng, ảm đạm, lạnh lẽo này mà tiếng cười đùa nghịch ngợm cứ hắt vô làm Vô Kỵ bức rứt, chờ đợi, ngồi không yên. Vậy mà vẫn không có bóng dáng một ai xuất hiện.

Previous Page of 87Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended