|
||||||||
![]() |
||||||||
|
|
||||||||
|
[PG] Parental Guidance Suggested
Tặng con trai Louis của tôi.
« Dù sao cũng không thể quy trách nhiệm cho lực hút về việc người ta bị ai đó hút hồn . » Albert Einstein Arthur thanh toán tiền ở quầy tiếp tân của khách sạn. Anh hãy còn thời gian để đi dạo loanh quanh trong khu phố. Người trông coi hành lý đưa cho anh một tấm tích kê gửi đồ, anh nhét đại nó vào trong túi áo vét. Anh đi ngang qua sân rồi ra phố Beaux-Arts. Những vỉa hè, đã được rửa sạch bằng vòi phun nước lớn, đang khô dần dưới các tia nắng dầu tiên. Ở phố Bonaparte, một vài cửa hiệu đã mở hàng. Arthur do dự trước quầy kính của một cửa tiệm bánh ngọt rồi lại đi tiếp. Phía trên cao một chút, gác chuông màu trắng của nhà thờ Saint-Germain-des-Prés nổi bật lên giữa những màu sắc của một ngày mới rạng. Anh đi ra đến quảng trường Fürstenberg hãy còn vắng ngắt. Một tấm cửa cuốn đang được kéo lên. Arthur chào cô gái bán hoa mặc chiếc áo blouse trắng - chiếc áo khiến cho cô có dáng vẻ như một nhà hoá học xinh tươi. Những bó nhiều thứ hoa mà cô hay chọn cùng anh vẫn thường nở rộ trong căn hộ nhỏ ba phòng mà Arthur ở cho đến hai ngày trước đây. Cô gái bán hoa chào đáp anh mà chẳng hề biết rằng cô sẽ không gặp lại anh nữa. Trao chìa khoá cho bà gác cổng trước kỳ nghỉ cuối tuần, anh đã chấm dứt nhiều tháng sống ở nước ngoài, chấm dứt đồ án kiến trúc mà anh hoành tráng nhất mà anh từng thực hiện : một trung tâm văn hoá Pháp - Mỹ. Có thể một ngày nào đó anh sẽ trở lại đây cùng với người phụ nữ vẫn ám ảnh tâm trí anh. Anh sẽ đưa cô đi xem những đường phố nhỏ hẹp của khu phố mà anh rất yêu này, họ sẽ cùng nhau bước dọc bờ sông Seine, nơi mà anh đã đâm ra nghiện cái thú đi dạo ngay cả vào những ngày mưa thường có ở thủ đô. Anh ngồi xuống một băng ghế để thảo bức thư mà anh vẫn ấp ủ trong lòng. Khi thư gần xong, anh khép chiếc phong bì làm bằng loại giấy Rives lại, nhưng không dán mép, rồi cho vào túi áo. Anh nhìn đồng hồ rồi đi về khách sạn. Taxi chắc sắp đến, ba tiếng nữa máy bay của anh sẽ cất cánh. Tối nay, sau một thời gian dài vắng mặt do chính anh tự đặt ra cho mình, anh sẽ trở về thành phố của anh 1 Khoảng trời phía trên vịnh San Francisco rực đỏ. Bên ngoài cửa sổ máy bay, cầu Golden Gate nhô ra từ một đám mây mù. Máy bay chúc thấp đầu về phía Tiburon, hạ dần độ cao, hướng về phía nam rồi ngoặt lại, bay vòng phía trên cầu San Mateo. Ngồi trong máy bay, có cảm giác như nó đang tự trượt dần về phía những cánh đồng muối hắt lên hàng ngàn tia sáng. * Chiếc Saab mui trần luồn lách giữa hai chiếc xe tải, vượt chéo qua ba làn xe, lờ đi những cú nháy đèn pha cảnh báo của một vài tài xế bất bình. Xe rời đường cao tốc 101 và vừa kịp để rẽ ngay vào làn đường dẫn ra sân bay quốc tế San Francisco. Đến chân dốc, Paul đi chậm lại để xem bảng chỉ dẫn đường. Anh thở hắt ra khi thấy mình bị nhầm đường rồi cho xe lùi lại hơn trăm mét để đến được lối vào bãi đậu xe. * Trong buồng máy, máy tính trên bàng điều khiển thông báo đang ở độ cao bảy trăm mét. Khung cảnh tiếp tục thay đổi. Vô số toà nhà chọc trời, cái này hiện đại hơn cái khác, nổi bật lên trong ánh hoàng hôn. Những cánh trập của máy bay xoè ra, mở rộng bề mặt của máy bay và giúp nó giảm thêm tốc độ. Tiếng ồn khô khốc từ càng hạ cánh sắp sửa phát ra. * Bên trong sân bay, trên bảng chỉ dẫn đã hiện lên thông báo chuyến bay AF 007 vừa hạ cánh. Paul hồng hộc chạy xuống từ cầu thang cuốn và lao vội ra lối đi. Sàn đá hoa trơn bóng, anh trượt chân ở chổ rẽ, túm ngay được tay áo của một viên lá trưởng đang đi ngược chiều, vội vã xin lỗi rồi lại chạy đi như điên. * Máy bay Airbus A 340 của hãng Air France tiến từ từ trên đường băng, cái đầu ngộ nghĩnh của nó áp sát lại gần bức tường kính của sân bay một cách đầy ấn tượng. Tiếng ồn của động cơ máy bay bị một tiếng rít dài làm át đi, và đường ống nối máy bay với sân bay được kéo ra áp sát tận thân máy bay. * Phía sau tấm vách ngăn ở lối ra của hành khách xuống từ các chuyến bay quốc tế, Paul gập người, tay chống vào đầu gối, thở lấy hơi. Cửa mở, và dòng hành khách đầu tiên bắt đầu ùa ra. Từ xa, tay vẫy rối rít giữa đám đông, Paul len lỏi lách đến chỗ bạn thân nhất của mình. - Cậu ôm tớ hơi chặt quá đấy - Arthur nói với Paul khi bạn ôm hôn anh. Cô bán hàng ở một quầy gần đó nhìn họ, cảm động. - Thôi đi, trông bắt đầu chướng rồi đấy - Arthur lại nói. - Thì tớ nhớ cậu mà, cậu biết đấy - Paul vửa nói vừa kéo bạn về phía thang máy dẫn xuống bãi đậu xe; Arthur nhìn anh, vẻ giễu cợt : - Chiếc áo Hawais này là cái trò gì vậy, cậu tưởng cậu là Magnum à ?
[PG] Parental Guidance Suggested
|
||||||||
|
© WP Technology Inc. 2010
User-posted content is subject to its own terms. |