Xem trước of 5Tiếp theo >

Bup be Nhat và hoang tu tra sua

spinner.gif

Búp bê Nhật và hoàng tử trà sữa - Kì 1: "Tao không chơi với con gái... trừ mày"

Kẻ có câu tuyên bố xanh rờn đó là Mạnh - Hoàng tử trà sữa. Và "mày" là Linh - búp bê Nhật.

 

- Uỵch!

- Á, đi kiểu gì thế hả? - Huyền gắt lên, nhờ Linh lấy giấy ăn lau chỗ thức ăn dây ra, rồi mới ngước nhìn kẻ đã làm đổ và... đơ người luôn.

- Ôi, tớ xin lỗi... Ơ, Linh? - tiếng đứa con trai ngạc nhiên pha lẫn bối rối.

- Chào. Thôi không sao đâu, bọn mình tự lau được, Mạnh đi trước đi.

- Ừ. Chào.

Chờ Mạnh quay gót đi thẳng, Huyền mới rú lên:

- Aaaa, Linh! Sao mày biết Mạnh hả? Hotboy mới của khối 11 từ sau hồi đi tình nguyện đấy! Ôi, lúc nãy sao mà tao... vô duyên quá, hic.

- Trời ạ, nó mà "hotboy" gì chứ, xììì - Linh chu mỏ.

- Đẹp trai, học giỏi, ga lăng... còn có một vẻ "lạnh lùng" rất công tử nhé!

- Ặc, thế mà gọi là "hot" í hả? Phải xem lại gu thẩm mĩ của lũ teen girl 9x bây giờ mới được!

- Tao thấy có mỗi mày chê "bạn í" thôi đấy. Chết nha, hay là hai đứa hồi trước có chuyện gì đấy hả? - Huyền cười rất... gian.

- Ừ, có đấy thì sao? - Linh giả bộ làm động tác huýt sáo. "Nhiều chuyện" nữa là đằng khác...

- (miệng há hốc) Ủa ôi, kể đi xem nào. Hic, hoá ra bây giờ mới biết "cao thủ" ở ngay bên cạnh mình ạ. - Huyền nháy mắt trêu Linh.

- Hâm! Đây, tao kể cho. - Linh đổi giọng buồn buồn. - Và không được kể cho ai khác đâu nghe chưa?

***

- Câu hỏi đầu tiên: sao mày quen Mạnh? - Huyền cầm bút giả vờ ghi ghi chép chép như đang phỏng vấn người nổi tiếng. Nó giả vờ y chang phóng viên đang tác nghiệp, khiến Linh không thể nhịn cười.

- Lạy mày, bỏ cái bút xuống. Tao học với nó từ lớp 8 mà, làm thư kí lớp nên hay phải đi lại nhiều. Mỗi lần chen qua bàn nó - thằng Mạnh í - thì nó cứ gắt um lên. Nói chung hồi đấy tao rất ghét nó!

- Nói chung là mỗi lần nàng đi qua chàng thì hai đứa đều cãi nhau nổ bát nổ đĩa hả?

- Ừ, trẻ con mà. - Linh và Huyền cùng cười.

- Nhưng thực ra chính vì thế mà hai đứa bị cả lớp gán ghép thôi rồi luôn, kiểu "ghét của nào trời trao của ấy" í. Haiz, cho nên tao càng ngày càng ghét nó, mà cũng chả hiểu tại sao nữa...

Linh mơ màng nhớ lại hồi lớp 8. Nó bé tẹo, lại cũng trắng trẻo xinh xắn nên cả lớp thường gọi yêu là "búp bê Nhật". Thế mà chỉ có duy nhất tên Mạnh đáng ghét kia là suốt ngày "trù dập" nó, hết cãi nhau rồi lại cốc đầu nó, còn suốt ngày bảo nó là đồ "trắng như ma", "trắng như bạch tạng" nữa chứ! Xí! ...

- Nhưng mà lúc đó Linh thân yêu của chúng ta quá ngây thơ nên không đoán được là anh chàng Mạnh có "tình ý" nên mới cư xử khác người như thế đúng không? - Huyền cười rúc rích.

- Chắc vậy đóóó, hehe! Thậm chí hai đứa vẫn đinh ninh là đối thủ "không đội trời chung" của nhau cơ... thì đến năm lớp 9, cô giáo chuyển chỗ cho hai đứa ngồi cạnh nhau, oái!

***

- Xin chào bạn cùng bàn mới! - Mạnh nhe răng, à không, phải là "nhe nanh" nở một nụ cười đầy nham hiểm (thực ra đấy là theo cảm nhận của Linh thôi nhé!)

- Vâng, chào mày! - khuôn mặt Linh không biểu lộ một cảm xúc nào cả.

- Này, có cần coi thường nhau thế không, đây gọi là "bạn", ngoan ngoãn như thế mà đằng ấy cho luôn quả "mày" lạnh lùng vậy à, hí hí?

- Ờ, "mày" không thích thì thôi. Xưng "bạn" với mày thì không chịu được.

- Rồi, thì mày vậy, haiza. Năm nay cuối cấp rồi, có gì thì hỗ trợ nhau, chứ "gây chiến" mãi cũng chán rồi, nhỉ? 

- Thế cũng được, nào thì aja aja fighting! - Đến lúc này thì Linh mới hết căng thẳng, thở phào rồi cười toe toét "hô khẩu hiệu" với Mạnh (mở ngoặc là dạo đấy "Full House" đang làm mưa làm gió nhé!)

Xem trước of 5Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị