Previous Page of 5Next Page

ke hoach lam bo tiep

spinner.gif

Chap 16:

Vương Khang xuất viện, vẫn còn ê ẩm với mấy vết khâu ở trên đầu, anh không về cùng mẹ mà muốn tự đón xe về nhà trọ một mình. Hai mẹ con đã cãi nhau khi bà không muốn cho Khang tiếp tục theo nghề báo.Vừa định đón Taxi thì đã nghe tiếng kèn từ chiếc xe hơi sang trọng bóng loáng ở phía sau, Nhã Trúc mở cửa xe và nói:

- Tôi đưa anh về ! Giờ này khó đón xe lắm ! 

Vương Khang lên xe trước con mắt ngưỡng mộ của nhiều người, anh về tới nhà trọ rồi Nhã Trúc lái xe đi. Cô nói :

- Gặp anh sau nhé !

- Chúng ta không quen không biết, gặp nhiều làm gì?

- Nói vậy mà nghe được. Ít nhất tôi cũng tốn nhiều thức ăn ngon bổ anh mới mau ra viện sớm thôi ! 

- Kể công đó à?

- Tôi không có nói vậy. Là anh nói đấy nhé !

- Đừng tưởng tôi nghĩ khác về cô. Như thế chỉ làm tôi nghi ngờ chính cô là kẻ gây thương tích cho tôi mà thôi.

- Làm ơn mắc oán !

Cô nàng lui xe lại suýt nữa va phải chân Vương Khang, anh chàng la oai oái rồi Nhã Trúc chỉ nhìn hờ hững và bỏ đi. Kỳ Tuấn ngồi ở nhà một mình, anh đang nghĩ tới chuyện đêm qua. Đối với Tuấn thì vẫn như những lần chơi qua đường khác thôi, nhưng Minh Thư là một cô gái đặc biệt, vì thế anh cũng có được những cảm giác đặc biệt sau những phút giây ấy…

Minh Thư đi ngang phòng nhân sự, cô tình cờ nghe được những tiếng nói đầy lo lắng và thễu não từ các nhân viên :

- Tôi không nghĩ cô ấy có thể lèo lái con thuyền này vượt qua giông bão.

- Nếu mất công việc này, chắc tôi phải về nhà chăm chồng con. Gần 40 tuổi rồi, lại chẳng có tài cán gì hơn người ai mà nhận nữa chứ.

- Vì cái tôi cá nhân mà cô ta bắt chúng ta phải hi sinh công việc này ư? 

- Thái Kỳ Tuấn đâu phải là người khó nài nỉ. Nhưng cô ta lại tiếc cái oai phong của mình mà …

- Suỵt ! Im đi !

- Tôi phải nói, khi cô ta làm chuyện gì thì cô ta cũng phải biết mình là người dẫn đầu. Mọi quyết định đều bị ảnh hưởng tới những nhân viên quèn như chúng ta. Cô ta không nghe lời cảnh tỉnh của chúng ta về sự quan trọng ở vị trí của Kỳ Tuấn. Tin vào lính tập sự như Đỗ Vương Khang và kết quả thì như thế nào? 

Cô nàng đang huyên thuyên thì thấy mọi người đều hướng nhìn một chỗ. Minh Thư đang đứng ở sau lưng, cô chỉ mỉm cười và nói :

- Chị cứ nói tiếp ! Tôi đang nghe đây !

- Được. Là do cô yêu cầu tôi mới nói. Cô nhìn kỹ đi, ở đây bao nhiêu người còn đủ sức trẻ để có thể tìm được một công việc mà họ đã gắn bó với thâm niên 5 năm trở lên. Tờ tạp chí này trước đây dù chơi nhiều hơn làm hay thiếu trách nhiệm gì đi chăng nữa thì cũng chả bao giờ chúng tôi lâm vào hoàn cảnh như thế này. Chúng tôi cần nó để sinh tồn, tờ tạp chí này cần Thái Kỳ Tuấn hóa nó từ vịt thành thiên nga. Và một khi đã ra lời thách thức thì chỉ có duy nhất mình cô có thể kéo được Thái Kỳ Tuấn trở về mà thôi.

Previous Page of 5Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended