Xem trước of 9Tiếp theo >

song cua xuan quynh

spinner.gif

Ôn thi >> Lý thuyết >> Văn học Việt Nam từ 1945 đến 1975 >> Sóng 

Dữ dội và dịu êm 

Ồn ào và lặng lẽ 

Sông không hiểu nổi mình 

Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa 

Và ngày sau cũng thế 

Nỗi khát vọng tình yêu 

Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể 

Em nghĩ về anh, em 

Em nghĩ về biển lớn 

Từ nơi nào sóng lên?

Sóng bắt đầu từ gió 

Gió bắt đầu từ đâu? 

Em cũng không biết nữa 

Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu 

Con sóng trên mặt nước 

Ôi con sóng nhớ bờ 

Ngày đêm không ngủ được 

Lòng em nhớ đến anh 

Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương bắc 

Dẫu ngược về phương nam 

Nơi nào em cũng nghĩ 

Hướng về anh - một phương

Ở ngoài kia đại dương 

Trăm ngàn con sóng đó 

Con nào chẳng tới bờ 

Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế 

Năm tháng vẫn đi qua 

Như biển kia dẫu rộng 

Mây vẫn bay về xa

Làm sao được tan ra 

Thành trăm con sóng nhỉ 

Giữa biển lớn tình yêu 

Để ngàn năm còn vỗ.

Tác giả

Xuân Quỳnh (1942-1988). Nhà thơ nữ hiện đại, viết rất hay, rất nồng nàn về thơ tình. Những bài thơ hay nhất của chị: "Mùa hoa doi", "Bao giờ ngâu nở hoa", "Hoa cúc", "Sóng", "Thuyền và biển", v.v... Tác phẩm "Chồi biếc" (1963), "Hoa dọc chiến hào" (1968), "Gió Lào cát trắng" (1974), "Lời ru trên mặt đất" (1978), "Sân ga chiều em đi" (1984), "Hoa cỏ may" (1989).

Xuất xứ

Bài thơ "Sóng" được Xuân Quỳnh viết vào ngày 29/12/1967, lúc nhà thơ 25 tuổi. Bài thơ rút trong tập "Hoa dọc chiến hào" tập thơ thứ 2 của chị.

Chủ đề

Tình yêu là sóng lòng, là khát vọng, là niềm mong ước được yêu, được sống hạnh phúc trong một mối tình trọn vẹn của lứa đôi.

Những điều cần biết, cần nhớ

1. Hình tượng "Sóng"

Ca dao có Thuyền nhớ bến, bến đợi thuyền. Một tình yêu đằm thắm, thiết tha. Xuân Diệu có bài thơ nổi tiếng, trong đó Sóng là hình ảnh người con trai đa tình "Anh xin làm sóng biếc - Hôn mãi cát vàng em - Hôn thật khẽ, thật êm - Hôn êm đềm mãi mãi - Đã hôn rồi, hôn lại - Cho đến mãi muôn đời - Đến tan cả đất trời - Anh mới thôi dào dạt..."

Trong bài thơ tình của Xuân Quỳnh, Sóng là hình ảnh thiếu nữ đang sống trong một tình yêu nồng nàn. Sóng lúc thì "dữ dội và dịu êm", có khi lại "ồn ào và lặng lẽ". Hành trình của sóng là từ sông "Sóng tìm ra tận bể". Sóng bể muôn trùng, tình yêu vô hạn. Sóng nhớ bờ còn em thì "nhớ đến anh - cả trong mơ còn thức". Sóng "con nào chẳng tới bờ..." cũng như tình yêu sẽ cập bến hạnh phúc. Và sóng sẽ tan ra trên đại dương, vỗ mãi đến ngàn năm, muôn đời. Cũng như tình yêu đẹp sống mãi trong lòng người và cuộc đời, đó là "biển lớn tình yêu". Xuân Quỳnh lấy hình tượng Sóng để thể hiện một tình yêu sôi nổi chân thành và dạt dào khát vọng.

2. Tâm tình thiếu nữ

- Với thiếu nữ, tình yêu là khát vọng:

"Nỗi khát vọng tình yêu 

Bồi hồi trong ngực trẻ"

- Mối tình đầu chợt đến. Hạnh phúc đã cầm tay, thiếu nữ vẫn ít nhiều bối rối, tự hỏi lòng. Trong trắng và ngây thơ. Sự kỳ diệu của những mối tình đầu, xưa và nay vẫn là một điều bí ẩn đối với lứa đôi:

"Sóng bắt đầu từ gió  

Gió bắt đầu từ đâu? 

Em cũng không biết nữa 

Khi nào ta yêu nhau"...

- Yêu lắm nên nhớ nhiều. "Nhớ ai bổi hổi bồi hồi..." (Ca dao). "Nhớ gì như nhớ người yêu" (Tố Hữu). Với Xuân Quỳnh thì nỗi nhớ anh của em là triền miên, và cũng tha thiết, lớp lớp tầng tầng, mãnh liệt, nồng nàn không bao giờ nguôi:

"Con sóng dưới lòng sâu 

Con sóng trên mặt nước 

Ôi con sóng nhớ bờ

Xem trước of 9Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị