Xem trước of 376Tiếp theo >

Ánh Sáng Thành Phố - Lôi Mễ

spinner.gif

Truyện mình lấy nguồn từ page http://banhtieu137.blogspot.com/p/van-lam-chuyen-xau-se-co-bao-ung-nguoi.html. Chân thành cảm ơn page

Ánh Sáng Thành Phố

Tác giả: Lôi Mễ

Thể loại: Hình sự trinh thám.

 Dịch: Bánh Tiêu

Sưu tầm: Hồ Văn Thắng - QT6A Cao đẳng nghề kỹ thuật công nghiệp Việt Nam - Hàn Quốc

Fb: http://facebook.com/AntonThang

 Đây là quyển thứ năm trong một loạt truyện trinh thám về tâm lý tội phạm của Lôi Mễ: Độc giả thứ 7, Chân dung tâm lý tội phạm - Đề thi đẫm máu, Trường giáo hóa tâm lý tội phạm, Dòng chảy ngầm của tâm lý tội phạm.

 

 

Văn án: Làm chuyện xấu, sẽ có báo ứng! Người giữa thành phố này đang lâm vào cảm giác thỏa mãn và cuồng nhiệt trước nay chưa từng có. Nơi này có một đạo ánh sáng, có một vị thần, có một lưỡi hái tùy thời có thể vung hướng về phía đầu của kẻ ác. Hắn là chính nghĩa, cường đại, đồng thời lại thần bí. Mỗi người đều trở nên dè dặt, thận trọng từng lời nói việc làm, sợ bản thân trở thành mục tiêu kế tiếp của 'Ánh sáng thành thị' . Mỗi người lại đều trở nên trắng trợn —— "ánh sáng thành thị" là của chúng ta! Mà chính bọn họ, lại hy vọng trở thành một lưỡi dao sắc bén trên thanh đồ đao này. Tại cán cân công lý bắt đầu xiêu vẹo, mỗi người lập tức biến thành hung khí này, Phương Mộc lựa chọn làm một quả cân dũng cảm.

Năm 2008.

Thời tiết ẩm ướt oi bức đã kéo dài gần nửa tháng. Vào đúng giữa trưa, trên đường quốc lộ trống trơn thoáng đãng, ngẫu nhiên có vài chiếc ô tô chạy như bay qua, cát bụi cuồn cuộn nổi lên cùng cơn gió hanh khô, thốc vào trong phổi buốt nhói vô cùng.

Trong quán súp cay Du đô (*) lại cực kỳ náo nhiệt, trong đại sảnh chật hẹp, trước mấy bàn ăn đầy dầu mỡ ngồi kín người. Phía sau lưng phần lớn các thực khách đều ướt đẫm mồ hôi, nhưng lại không ảnh hưởng chút nào tới niềm yêu thích của bọn họ với món súp cay, thỉnh thoảng vang lên tiếng húp rột rột liên tục không ngừng.

(Tiêu: Du đô là một trong những tên gọi của Trùng Khánh, ẩm thực Tứ Xuyên thì được chia làm hai trường phái là Thành Đô và Trùng Khánh)

Một người đàn ông to lớn râu ria đầy mặt cầm lấy đôi đũa, bưng súp cay trên bàn, gã cứ như không thể chờ nổi nữa ngụm lớn nuốt vào, ăn vài hớp, đại khái là nghĩ chưa đủ vị, gã bưng bát sứ, lắc lư đi tới trước quầy tính tiền, cầm lên một cái muôi đồng cán dài trong hủ sắt chứa đầy mỡ, từ trong đó múc ra một một muỗng dầu lớn màu vàng, khuấy trong súp cay của mình. Nếm nếm, lại bỏ thêm một muỗng đầy, lúc này mới thỏa mãn trở về.

Bà chủ quán đang vừa xem TV vừa cắn hột dưa, nhìn

Xem trước of 376Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (25)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị