Previous Page of 24Next Page

LỢI THẾ CẠNH TRANH CỦA CÁC QUỐC GIA - Michael Porter (Fulbright)

spinner.gif

LỢI THẾ CẠNH TRANH CỦA CÁC QUỐC GIA

Sự thịnh vượng của một quốc gia được tạo ra chứ không phải kế thừa. Nó không phát  

triển từ sự sẵn có tài nguyên thiên nhiên, nguồn lao động, lãi suất, hay giá trị tiền tệ của một  

quốc gia giống như điều mà kinh tế học cổ điển khăng khăng khẳng định.  

Khả năng cạnh tranh của một quốc gia phụ thuộc và năng lực của các ngành trong  

việc đổi mới và nâng cấp của quốc gia đó. Các công ty tạo ra được lợi thế so với các đối thủ  

cạnh tranh giỏi nhất trên thế giới là do áp lực và thách thức. Các công ty này hưởng lợi từ  

việc có những đối thủ cạnh tranh mạnh ở trong nước, các nhà cung ứng nội địa năng động, và  

những khách hàng trong nước có nhu cầu.  

Trong một thế giới cạnh tranh toàn cầu ngày càng khốc liệt, các quốc gia đã trở nên  

quan trọng hơn, chứ không phải kém quan trọng đi. Vì cơ sở của sự cạnh tranh đã dịch  

chuyển ngày càng nhiều sang sự tạo ra và mô phỏng kiến thức, cho nên vai trò của quốc gia  

đã tăng lên. Lợi thế cạnh tranh được tạo ra và duy trì thông qua một quá trình địa phương hóa  

cao độ. Tất cả những khác biệt về giá trị, văn hóa, cơ cấu kinh tế, định chế, và lịch sử của các  

nước đều đóng góp cho sự thành công về cạnh tranh. Đây là những khác biệt đáng kể trong  

các kiểu hình của khả năng cạnh tranh tại mọi quốc gia; không một quốc gia nào có thể hay  

sẽ có khả năng cạnh tranh tại mọi hay thậm chí phần lớn các ngành. Cuối cùng, các nước  

thành công trong các ngành cụ thể bởi vì môi trường nội địa của các nước đó hướng về tương  

lai nhất, năng động nhất và thách thức nhất.

CÁC KIỂU HÌNH CỦA SỰ THÀNH CÔNG VỀ CẠNH TRANH CỦA QUỐC GIA

Để nghiên cứu lý do tại sao các quốc gia đạt  

được lợi thế cạnh tranh trong một số ngành cụ  

thể và những ý nghĩa đối với chiến lược công  

ty và nền kinh tế quốc dân, tôi đã thực hiện  

một nghiên cứu trong bốn năm về 10 quốc gia  

thương mại hàng đầu thế giới: Đan Mạch,  

Đức, Ý, Nhật Bản, Hàn Quốc, Xingapo, Thụy  

Điển, Thụy Sỹ, Anh Quốc và Hoa Kỳ. Tôi  

nhận được sự hỗ trợ của một nhóm gồm hơn  

30 nhà nghiên cứu, phần lớn trong số này là  

người bản địa và sống tại quốc gia mà họ  

nghiên cứu. Tất cả các nhà nghiên cứu này đều  

sử dụng cùng một phương pháp luận.  

Ba quốc gia - Hoa Kỳ, Nhật Bản và Đức - là  

các quyền lực công nghiệp hàng đầu của thế  

giới. Các nước khác đại diện cho sự khác nhau  

về qui mô dân số, chính sách của chính phủ  

đối với ngành, triết lý xã hội, qui mô địa lý và  

vị trí. Mười quốc gia này gộp chung lại chiếm  

khoảng 40% tổng giá trị xuất khẩu của thế giới  

vào năm 1985, năm gốc cho phân tích thống  

kê.  

Phần lớn những sự phân tích trước đây về khả  

năng cạnh tranh quốc gia đã tập trung vào một  

quốc gia duy nhất hay những sự so sánh giữa  

hai nước. Qua việc nghiên cứu các quốc gia  

với những đặc trưng và tình huống khác biệt  

nhiều, nghiên cứu này nhằm tách biệt những  

lực cơ bản nằm dưới lợi thế cạnh tranh quốc  

gia so với những lực vốn thuộc về đặc trưng  

riêng của từng nước.  

Tại mỗi quốc gia, nghiên cứu này bao gồm hai  

phần. Phần thứ nhất xác định tất cả các ngành  

mà qua đó các công ty của quốc gia đó đang  

đạt được sự thành công trên tầm quốc tế, bằng  

cách sử d ụng dữ liệu thống kê sẵn có, các  

nguồn bổ sung được công bố, và những cuộc  

phỏng vấn tại hiện trường. Chúng tôi định  

nghĩa một ngành của một quốc gia đạt được sự  

thành công ở tầm quốc tế nếu như ngành đó sở

Previous Page of 24Next Page

Comments & Reviews (4)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended