Previous Page of 37Next Page

Bất chợt một chiều mưa - Quỳnh Dao

spinner.gif

Giưã khuya, tôi lại bị cơn ác mộng hành hạ. Lúc nào thì cũng giống như lúc nào, cơn ác mộng cũng bắt đầu bằng gương mặt của mẹ. Một khuôn mặt hốc hác xanh xao, có đôi mắt mở to đầy vẻ khiếp đảm và một đâù tóc rối bù. Mẹ nắm lấy tay tôi, bàn tay khẳng khiu trơ xương của nguời như một gọng kềm, khiến tôi không làm sao vùng thoát được. Mẹ dẫn tôi ra tận sau nhà, nơi có những chiếc nong nuôi tằm bà chỉ cho tôi những chiếc kén trắng toát, nói:

- Đấy thấy không, những chiếc kén!

Tôi sợ hãi muốn rút lui nhưng không làm sao rút được. Người lại chỉ một chiếc kén khác, nó có màu đen. Nó nằm riêng rẽ một chỗ.

- Đấy xem kià, một chiếc kén màu đen. Đẹp quá phải không? Nó chắc lắm đấy, cắn mãi không đứt đâu, nó là chiếc kén của mẹ đấy!

Và bỗng nhiên, chiếc kén kia hóa to ra. To dần, nó trở thành một chiếc quan tài màu đen. Mẹ cười lí nhí rôì nói:

-Mẹ sẽ chun vào đấy! Mẹ sẽ nằm trong đấy mãi mãi...mãi mãi!

Tôi đã vùng vẫy, lắc đầu, tôi định thoát khỏi bàn tay của mẹ. Nhưng cái gọng kềm cứng ngắc đó làm tôi không sao thoát đuợc. Tiếng của mẹ lại vang bên tai:

- Một cái kén màu đen! Một cái kén màu đen thật chắc đó, con thấy không?

Tiếp đó chiếc quan tài chợt nhiên lay động, nó phình to ra như sắp nuốt chửng lấy tôi. Tôi sợ quá hét to lên, và tiếng hét đã khiến tôi giật mình tỉnh dậy.

Thật khiếp đảm, mồ hôi tôi vã ra như tắm.

Khi đã hoàn toàn tỉnh táo, tôi thấy mình vẫn còn nằm trên giuờng, nhưng cả người tôi lại mỏi nhừ, tay chân tôi tê cứng. Phải cố gắng lắm mới ngồi dậy được, tôi lau nhẹ mồ hôi trên trán rôì chồm người qua bật sáng chiếc đèn bàn. Ánh sáng toả ra thật chói mắt. Tôi thấy Nhất Vỹ chau mày trong cơn ngủ say. Có lẽ ánh đèn đã khiến anh khó chịu. Chồng tôi lại quay người vaò trong và tiếng ngáy tiếp tục vang lên đều đều.

Cái khiếp đảm của cơn ác mộng vẫn còn đó, khiến tôi không làm sao dỗ lại giấc ngủ của mình. Tôi ngồi bó gối, ngắm người chồng đang ngủ say bên cạnh. Anh ấy lúc nào cũng vậy, bình thản, tự nhiên. Những con người có cuộc sống đơn giản vô tư thường có những giấc ngủ ngon như thế. Tôi chợt thấy ganh tị, tôi không muốn Vỹ ngủ ngon trong khi tôi phải thức. Thế là tôi lấy tay lay lay, Vỹ làu nhàu cái gì đó trong miệng, rôì lại tiế tục ngủ. Tôi giận quá, đẩy mạnh. Tôi muốn Vỹ phải thức với tôị Sau nhiều lần lay như vậy, cuối cùng, Vỹ cũng thức, chàng lấy tay dụi dụi mắt, rôì quay qua tôi, có vẻ không hài lòng.

- Em làm gì vậy ? Sao không ngủ đi ?

Tôi lắc đầu.

- Em không ngủ đuợc, em cứ nằm mơ hoài, toàn là ác mộng.

Đôi mày của Vỹ chau laị

- Nhưng bây giờ em đã thức rôì. Biết đó chỉ là mộng chứ?

-Vâng.

-Vậy thì chưa sáng, hãy ngủ lại đi.

Vỹ nói, rồi kéo chăn lên, chuẩn bị ngủ tiếp. Tôi không chịu, kéo lấy chàng.

Previous Page of 37Next Page

Comments & Reviews (1)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended