Xem trước of 167Tiếp theo >

Harry Potter Va Phong Chua Bi Mat (Tap 2)

spinner.gif

Chương 1

Đây không phải là vụ cãi vã đầu tiên nổ ra trong buổi điểm tâm ở nhà số 4 đường Privet Drive. Hồi sáng sớm tinh sương này, ông Vernon Dursley đã bị đánh thức vì một tiếng cú rúc inh tai phát ra từ căn phòng thằng cháu Harry của ông.  

Ông gầm lên từ phía đầu bàn ăn:  

- Lần thứ ba trong tuần này rồi đó nghen! Mày mà không kềm được con cú đó thì phải tống nó ngay đi cho tao!  

Một lần nữa, Harry lại phải cố gắng giải thích:  

- Tại nó chán quá đó, dượng. Nó quen bay nhảy bên ngoài. Nếu dượng cho phép cháu thả nó ra đêm nay...  

Dượng Vernon nạt một tiếng, trứng chiên văng ra dính cả vào bộ ria mép rậm rạp của dượng:  

- Bộ tao ngu lắm hả? Tao thừa biết chuyện gì xảy ra nếu thả con cú đó chớ...  

Ông ném cho vợ, dì Petunia, một cái nhìn tăm tối.  

Harry toan cãi lại, nhưng tiếng nói của nó bị nhậm chìm một tiếng ợ to và dài của Dudley nhấn chìm:  

- Con muốn ăn thêm thịt muối chiên.  

Dì Petunia hướng đôi mắt mơ màng về phía cậu con đồ sộ:  

- Còn nhiều trong chảo đó cưng! Hễ có dịp là mẹ phải bồi dưỡng cho con... chớ mẹ không ưa được đồ ăn ở trường...  

- Nhảm nhí, anh chưa bao giờ bị đói khi anh còn theo học trường Smeltings.  

Dượng Vernon hăng hái ngắt lời vợ, rồi ông quay sang con trai:  

- Còn đủ cho con ăn no mà, phải không con trai của ba?  

Dudley vốn đã to đến nỗi mông của nó bè ra cả hai bên chiếc ghế nhà bếp. Nó nhe răng cười với ba nó rồi quay sang Harry bảo:  

- Đưa cái chảo!  

Harry bực mình:  

- Anh quên nói hai chữ nhiệm màu rồi!  

Hiệu quả của câu nói đơn giản này đối với tất cả những người còn lại trong gia đình thật không tin được: Dudley há hốc miệng và té từ trên ghế xuống đánh rầm một cái làm rung rinh cả nhà bếp; bà Dursley hét lên một tiếng nhỏ và đưa hai tay bụm miệng mình; còn ông Dursley thì đứng phắt dậy, mạch máu nổi cộm phập phồng bên hai thái dương.  

Harry vội giải thích:  

- Ý con muốn nói hai tiếng "làm ơn", chứ con không có ý...  

Nhưng dượng đã nổi cơn thịnh nộ, gầm lên, nước miếng phun khắp bàn:  

- TAO ĐÃ DẠY MÀY CÁI GÌ VỀ VIỆC NÓI HAI TIẾNG "NM" ẤY TRONG NHÀ TAO HẢ?  

- Nhưng con...  

Dượng đấm xuống bàn một cái, rống lên:  

- SAO MÀY DÁM LÀM CHO DUDLEY SỢ HẢ?  

- Con chỉ...  

- TAO CẢNH CÁO MÀY! TAO KHÔNG CHỊU ĐƯỢC BẤT CỨ BIỂU HIỆN BẤT BÌNH THƯỜNG NÀO CỦA MÀY DƯỚI MÁI NHÀ NÀY.  

Harry nhìn sững hết gương mặt tím rịm của dượng Vernon đến gương mặt tái mét của dì Petunia. Dì đang cố gắng đỡ Dudley đứng lên.  

- Dạ... dạ. - Harry nói - Thôi được...  

Dượng Vernon ngồi xuống, thở phì phì như con tê giác lên giây thiều, và ngó Harry qua khóe mắt nhỏ sắc lẻm của ông.  

Kể từ hồi Harry về nhà nghỉ hè, dượng Vernon đẽ đối xử với nó như một trái bom có thể nổ bất cứ lúc nào, bởi vì Harry không phải là một đứa trẻ bình thường. Nói nào ngay, Harry không thể bình thường như dượng mong muốn được.

Dượng Vernon thì to bè và không có cổ, chỉ có một bộ ria mép vĩ đại.  

Harry Potter là một phù thủy - một phù thủy mới toanh vừa học xong năm thứ nhất ở Hogwarts, học viện pháp thuật và ma thuật. Và nếu gia đình Dursley không vui vẻ gì khi phải đón tiếp nó về nghỉ hè ở nhàhọ, thì điều đó cũng chẳng thấm gì với nỗi buồn đang gậm nhấm Harry.  

Nó nhớ trường Hogwarts tha thiết như bị đau bao tử kinh niên. Nó nhớ tòa lâu đài với những hành lang bí mật và những con ma, nhớ những lớp học (mặc dù có lẽ không nhớ lắm bậc thầy Độc dược Snape). Nó nhớ bầy cú đưa thư mỗi sáng, nhớ bàn ăn dài trong Đại Sảnh đường, cái giường ngủ giữa bốn tấm áp phích trong tháp ký túc xá. Nhớ những buổi đến thăm bác Hagrid - người giữ khóa - trong căn chòi của bác cạnh khu Rừng Cấm. Và nó đặc biệt nhớ Quidditch, môn thể thao phổ biến nhất trong thế giới phù thủy (có sáu cột gôn cao, bốn trái banh bay, và mười bốn cầu thủ cỡi chổi thần).

Xem trước of 167Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị