Previous Page of 547Next Page

Quai di khach(1-60)

spinner.gif

QUÁI DỊ KHÁCH

Hồi 1 - CHỈ HỌC Y THUẬT, KHÔNG HỌC VÕ

Trong khung cảnh về chiều, Âm thiên cốc trở nên tối mịt. Từ dưới Âm cốc nhìn lên bầu trời chỉ thấy một vài tia sáng le lói. Rõ ràng nơi đây cách xa hẳn với thế giới bên ngoài. Một cậu bé độ chừng 10 tuổi ngồi trong một thạch động trước mặt một lão quái nhân râu tóc bạc trắng. Trời đã tối mà trong thạch động chẳng ai đốt đuốc lên nên khung cảnh tối thui, chỉ thấy ánh mắt lấp lánh thần quang của lão quái nhân.

- Vân Linh ! Ngươi định chọn môn học gì ?

- Tiểu bối muốn học y thuật.

- Ngươi không hối hận chứ ?

- Tiểu bối không hối hận.

- Thật đáng tiếc. Võ công của ta cao tuyệt thiên hạ, không ít người muốn được ta dạy cho vài chiêu võ công mà còn chẳng được. Oa nhi ngươi là người có cơ hội hiếm có mà không biết tận dụng thì cũng đành vậy. Tiếc rằng với căn cơ như ngươi mà bỏ đi không chịu học võ thì thật phí mất đi một đóa "kỳ trân". Mặc dù vậy, theo ý của ngươi, ngày mai ta sẽ truyền dạy y thuật cho ngươi.

Cậu bé cúi đầu chào lão quái nhân rồi quay mình đi sang căn thạch động bên cạnh. Khi cậu bé đi rồi lão quái mới cúi đầu nhìn vào chiếc vòng bạch thiếc. Chiếc vòng nhỏ chỉ vừa cổ tay của một đứa bé sơ sinh, màu sáng lấp lánh chứng tỏ nó được làm rất công phu.

- Vậy là chỉ còn một chiếc vòng nữa thôi là ta có thể yên tâm không phải quan tâm đến việc thiên hạ nữa rồi. Lão quái nhân lẩm bẩm rồi nắm bàn tay lại. Khi lão mở bàn tay ra thì chiếc vòng bạc đã không còn mà thay vào đó là một khối sắt tròn bóng láng. Thật là kinh khủng. Không ai có thể tưởng tượng được một chuyện quái dị như vậy. Quái khách hất nhẹ viên sắt tròn lên phía thạch động trước mặt. Viên sắt cắm phập vào thạch đá như thể trước nay thạch đá vốn đã có nó rồi. Trên thạch đá có cả thảy 9 viên sắt tròn như vậy. Chứng tỏ đều do lão quái nhân làm nên.

Lúc này cậu bé Vân Linh đã nằm xuống một tấm vải đặt sẵn trong góc thạch động. Bên ngoài tối thui. Bây giờ chắc đã sang canh hai, nhưng Vân Linh không sao ngủ được. Cậu vừa nằm vừa suy nghĩ lung tung. Từ nhỏ cho đến tận bây giờ cậu chỉ sống bên cạnh một lão già câm. Hơn một tháng trước, đột nhiên lão câm đưa cho cậu một lá thư và một chiếc vòng sắt. Trong thư chỉ rõ cậu phải đến Âm thiên cốc để học y thuật. Nhưng trong thư chẳng có tự danh, nên Vân Linh không biết ai đã viết lá thư này. Cậu hỏi lão câm, nhưng lão cũng không thể nào giải đáp được việc này. Cuối cùng Vân Linh quyết định đến Âm Thiên cốc một chuyến xem như thế nào? Nhờ họa đồ trên lá thư cũ kỹ. Cậu đã đến đây và cuối cùng đã được chấp thuận ở lại để học y thuật.

- Ta làm như vậy có đúng không? Tại sao lão câm lại có lá thư đó ? Lá thư này đúng là viết cho ta vì trên thư có tự danh của ta. Nhưng ai là người viết lá thư này? và tại sao lại bảo ta học y thuật. Học để làm gì ?

Trong đầu Vân Linh cứ suy nghĩ mãi về vấn đề kỳ lạ này. Cậu mệt mỏi và thiếp đi lúc nào không biết.

o0o

Previous Page of 547Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended