Previous Page of 193Next Page

Ma Dao Le Anh quyen 1--3

spinner.gif

08-10-2008, 02:28 PM #13  

hoanguyettaodan  

Ma Vương Trường Tồn 

 

 

Bài viết: 687  

Giới tính:  

Tham gia từ: Apr 2008 

Nơi Cư Ngụ: Hoa Nguyệt Tao Đàn 

Tuổi: 29 

Yahoo: nlkien79@gmail.com 

Thanks: 2 

Thanked 40,203 lần trong 520 bài  

Quà tặng: 0 [Tặng quà]

Tiền: 264  

 

--------------------------------------------------------------------------------

Quyển 1 Chương 1

 

Ma Đao Lệ Ảnh - Tác Giả: Liệp Thương 

Quyển 1 Chương 1: Thâu Khuy - Rình trộm

Dịch: Nhóm dịch giả Hoa Nguyệt Tao Đàn 

Nguồn: www.hoanguyettaodan.org

Thành Hàng Châu nổi tiếng từ nghìn xưa, không chỉ có phong cảnh ưu mĩ, địa linh nhân kiệt mà điều kiện kinh tế cũng rất phồn vinh, vị trí một dải duyên hải đông nam lại là thế mạnh cho sự phát triển. Trong nội thành, phú thương nhiều vô số kể, tùy tiện có thể nắm lấy một người, theo như vậy Ngụy Trung Bảo có thể coi là một đại diện. 

Ngụy Trung Bảo vốn là người ở Giang Tây. Khi năm tuổi dời đến Hàng Châu cùng với phụ thân. Phụ thân hắn mở một tiệm buôn bán nhỏ qua ngày. Năm mười lăm tuổi thì phụ thân qua đời, thiếu niên Ngụy Trung Bảo đi làm tiểu nhị ở Bách Vượng dược điếm (hiệu thuốc) kiếm sống. Ngụy Trung Bảo tướng mạo đường đường, làm việc chăm chỉ, lại rất thông minh, xử lý được nhiều chuyện nên Hồ lão bản rất vừa ý. 

Hồ Lão bản đã cao tuổi, thê thiếp tuy nhiều nhưng lại chưa có con trai, chỉ độc một nữ nhi bảo bối. Qua một thời gian quan sát, suy đi nghĩ lại, cuối cùng lão gả con gái cho Ngụy Trung Bảo. Ngụy Trung Bảo cầu mà không được, lập tức trở thành nhị lão bản của dược điếm. Nếu Hồ lão bản có chuyện gì, thì hắn sẽ trở thành gia chủ. 

Ngụy Trung Bảo đối với phu nhân của mình rất là mãn ý. Phu nhân hắn là mĩ nữ đất Giang Nam điển hình, dáng dấp mảnh mai, làn da trắng mịn, mi thanh mắt sáng, thêm vào đó là thấu tình đạt lý khiến cho Ngụy Trung Bảo không có ý nghĩ tìm người phụ nữ khác, chỉ nguyện cùng nàng sống bách niên giai lão. Nhưng trời trêu lòng người, khi nàng sinh hạ hài tử, là ca sinh khó, giữ được đứa bé nhưng không cứu được mẫu thân. Vì lí do này mà Ngụy Trung Bảo lạnh nhạt với hài tử của hắn, không có sự ấm áp của tình cảm cha con. Sau khi đứa bé chào đời, cả việc bồng đứa nhỏ cũng chưa từng làm qua. Trong lòng hắn, đứa trẻ là một hung tinh, thử nói không phải nó, phu nhân hắn hắn làm sao có thể ra đi? Ngụy lão bản tính món nợ này lên đầu nhi tử. 

Phu nhân qua đời, Ngụy lão bản thương tâm mất mấy năm, đợi khi tâm trạng bình ổn tục huyền cưới một góa phụ đã có một người con gái, người chồng cũ làm kinh doanh vải lụa bị phá sản. Phu nhân này cũng có vài phần nhan sắc, cùng hỗ trợ Hồ lão quản lý toàn bộ công việc, Ngụy lão bản thấy an lòng, không đòi hỏi nhiều. 

Thời gian qua như nước chảy, nhi tử Ngụy Tiểu Ngư của Ngụy lão bản bây giờ đã 16 tuổi. Đứa nhỏ này không thích học hành từ bé, chỉ thích du ngoạn giang hồ làm hiệp khách, hâm mộ bản lĩnh của họ. Vài lần nhi tử này từng van nài phụ thân đi bái sư học nghệ, Ngụy lão kiên quyết không chịu, an bài hắn làm việc trong dược điếm. Trứng không chọi nổi đá, chỉ ở dược điếm một thời gian, hắn lén lúc học võ nhưng chỉ học được thứ võ mèo quào của những tên phi đạo tiểu tốt. 

Hắn nghĩ bản thân hắn là thần long, ở trong dược điếm chỉ toàn là các loại thuốc, thật là đại tài tiểu dụng, hắn ôm một bụng ủy khuất, luôn mộng tưởng sẽ có một ngày đầu đội trời chân đạp đất dương danh thiên hạ. Hắn nghĩ so với cha hắn là kẻ không có tiền đồ, cùng lắm chỉ là một tài chủ địa phương, không coi là anh hùng được.

Previous Page of 193Next Page

Comments & Reviews

Login or Facebook Sign in with Twitter
library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended