Xem trước of 18Tiếp theo >

Tac gia nhung phat minh noi tieng the gioi

spinner.gif

AI LÀ NGƯỜI ĐÃ PHÁT MINH RA DÒNG ĐIÊN? 

Con người đã nghiên cứu về điện từ hàng ngàn năm nay, nhưng 

cho đến bây giờ chúng ta vẫn chưa biết chính xác thế nào là điện. 

Người ta cho rằng điện được cấu tạo từ những phần nhỏ tích điện. 

Theo lý thuyết này thì điện là dòng chuyển động của các electron hay 

các phân tích điện khác. Từ điện trong tiếng Anh (electricity) bắt 

nguồn từ tiếng Hy Lạp "electron". Bạn có biết từ này có nghĩa là gì 

không? Nó có nghĩa là hổ phách. 

Từ năm 600 trước công nguyên những người Hy Lạp cổ đã biết 

rằng nếu cọ xát hổ phách thì nó có thể hút được những mẩu giấy. 

Cho đến trước năm 1672 cũng chưa có một tiến bộ nào trong việc 

nghiên cứu về điện. Vào năm 1672 ông Otto Fon Gerryk khi để tay 

bên cạnh quả cầu bằng lưu huỳnh đang quay đã nhận được sự tích 

điện lớn hơn. 

Vào năm 1729 ông Stefan Grey đã tìm ra rằng có 1 số chất, 

trong đó có kim loại, có thể dẫn điện. Nhưng chất như vậy gọi là 

những chất dẫn điện. Ông ta cũng phát hiện ra rằng những chất 

khác như thuỷ tinh, lưu huỳnh, hổ phách và sáp không dẫn điện. 

Những chất đó được gọi là những chất cách điện. 

Bước tiến tiếp theo trong việc nghiên cứu về dòng điện là vào 

năm 1733 khi một người Pháp có tên là Duy Phey tìm ra vật tích 

điện dương và vật tích điện âm, mặc dù ông cho rằng đó là 2 loại điện 

khác nhau. Bedzamin Franklin là người đầu tiên thử giải thích thế 

nào là dòng điện. Theo ông tất cả các chất trong tự nhiên đều có chứa 

"chất lỏng điện". Khi 2 chất va chạm vào nhau thì một số "chất lỏng" 

của chất này sẽ bị lấy sang chất khác. Ngày nay chúng ta nói "chất 

lỏng" được cấu tạo từ những điện tử mang điện tích âm. Bộ môn khoa 

học nghiên cứu về điện phát triển rầm rộ từ năm 1880 khi mà 

Alexandro Volta đã sáng chế ra pin. Phát minh này đã mang đến cho 

loài người nguồn năng lượng thường xuyên và kéo theo nó tất cả 

những phát minh quan trọng nhất trong lĩnh vực này.

AI LÀ NGƯỜI ĐÃ SÁNG CHẾ RA QUE DIÊM? 

Ước mơ học cách tạo ra lửa để sưởi ấm và nấu chín thức ăn đã 

dẫn đến việc con người làm ra nhiều loại "diêm" khác nhau. Người 

nguyên thuỷ đánh ra lửa từ chất Silic và hy vọng rằng nó có thể đốt 

cháy dược lá khô. Hàng nghìn năm sau những người La Mã cổ cũng 

chẳng tiến thêm dược mấy trong việc tạo ra lửa. Họ đánh hai hòn đá 

vào nhau và những tia lửa thu được thì cố gắng đốt cháy những que 

đóm tẩm lưu huỳnh. 

Vào thời trung cổ người ta cố gắng đốt cháy những miếng giẻ 

khô bằng những tia lửa thu được bằng cách đánh Silic và sắt. Những 

chất liệu dễ cháy này được gọi là các "dây cháy". Những que diêm 

hiện đại được làm từ những que gỗ nhỏ bọc phôtxpho ở đầu. 

Phôtxpho là chất rất dễ cháy ngay cả ở nhiệt độ rất thấp. 

Vào năm 1681 một người Anh tên là Robert Boie đã nhúng que 

đóm tẩm lưu huỳnh vào dung dịch lưu huỳnh và phốtxpho và thế là 

những que diêm đã ra đời. Tuy nhiên những que diêm này cháy quá 

nhanh nên hiệu quả sử dụng không cao. 

Những que diêm thực sự được làm ở Anh do bàn tay của người 

dược sĩ có tên là John Walker. Để đốt những que diêm này cần phải 

quẹt chúng vào giữa nếp gấp của tờ giấy mà trên đó đã được rắc một 

lớp bột thuỷ tinh . 

Năm 1833 những que diêm bọc phôtxpho đã ra đời ở Aó và Đức 

nhưng có một vấn đề đã nảy sinh vì phôtxpho trắng và vàng rất độc 

hại đối với những công nhân sản xuất diêm cho nên năm 1906 đã bị 

cấm sản xuất trên toàn thế giới. 

Cuối cùng người ta đã tìm ra một loại phôtxpho đỏ không độc 

để sản xuất ra những que diêm an toàn hơn. Những que diêm an

Xem trước of 18Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá

library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị