Previous Page of 218Next Page

Mãi mãi là bao xa _Diệp Lạc Vô Tâm

spinner.gif

Chương 42

"Không... phải!" Lăng Lăng cố gắng phát ra âm thanh từ miệng lưỡi cứng ngắc.

"Người em yêu là tôi!" Anh buông cô ra, lớn tiếng nói với cô. "Tôi không phải một dãy số hư ảo, tôi tồn tại chân thực... Tôi mới là người em yêu nhất!"

"Không phải, không phải!" Cô khóc ngồi bật dậy, bừng tỉnh khỏi cơn mơ.

Giấc mơ thật đến đáng sợ! Lăng Lăng vùi đầu vào giữa hai đầu gối, hai tay luồn trong mái tóc dài rối tung... Trong phòng chỉ còn chiếc chuông gió san hô đang khẽ ngân lên những tiếng cô đơn...

"Lăng Lăng, cậu lại gặp ác mộng hả?" Tiểu Úc mờ mờ mịt mịt hỏi.

"Không có gì đâu! Tớ đến phòng tự học đọc sách một lát đây."

Ôm sách đi trên hành lang yên tĩnh, nước mắt cô tí tách rơi trên mặt đá cẩm thạch.

Cái gì là khát vọng chân thật nhất của cô, cái gì là sự ép buộc của lý trí. Cảnh trong mơ đã cho cô đáp án - bất luận bạn có thừa nhận hay không, chuyện xảy ra khách quan trong mơ thường chính là khát vọng bị đè nén lâu ngày tại nơi sâu thẳm trong lòng người. Mà điều cô có thể làm, vẫn là tiếp tục đè nèn phần khát vọng ấy!

******

Do rạng sáng mới ngủ nên khi Lăng Lăng tỉnh dậy thì trời đã tối. Sau khi thức giấc, cô không mở máy tính, ôm điện thoại đã tắt máy ngồi trên giường hết nửa tiếng.

Cái cần đối mặt thì phải đi đối mặt thôi. Cô thu hết dũng khí khởi động máy, gọi điện cho Dương Lam Hàng. Giọng anh nhỏ hết mức, giống như đang bận họp. Lăng Lăng sợ rằng nếu đợi thêm lát nữa thì dũng khí của mình sẽ bay biến gần hết, bèn cố gắng tới cùng dứt khoát nói với anh, cô muốn mời anh ăn cơm, có chuyện quan trọng cần nói, rồi báo thời gian và địa điểm.

Anh "Ừ!" một tiếng.

"Vậy em không làm phiền thầy nữa! Chào thầy ạ!"

Ngắt điện thoại, cảm giác ràng buộc từng chút từng chút trong tim không hiểu sao cứ vương vấn không nguôi.

Nhoài người nhìn ra cửa sổ, mỗi một góc sân trường đều lưu dấu kỷ niệm. Cô phải rời khỏi đây, đem tuổi thanh xuân để lại, đem tình cảm để lại nốt, giữ cho mình có lẽ chỉ còn nỗi khát vọng cô không dám đối mặt trong những giấc mơ giữa đêm khuya.

Cô ngẩng đầu lên, mỉm cười với bầu trời.

Ông nội nói: Thế giời này rất công bằng, hiện tại chịu khổ càng nhiều, tương lai sẽ càng hạnh phúc!

Tương lai, cô vẫn luôn phó thác kỳ vọng vào tương lai.

Ngồi trước máy tính khởi động máy, sau khi QQ tự động đăng nhập, ava "đầu hói nhỏ" phía dưới màn hình đang vui vẻ lắc lắc cái đầu to đáng yêu của mình. Tay cô tạm dừng giây lát, mở ra tin nhắn.

"Lăng Lăng, hoặc bắt đầu, hoặc kết thúc, chúng ta gặp nhau đi. Tối mai sáu giờ, anh ở nhà hàng cơm Tây XX chờ em."

Previous Page of 218Next Page

Comments & Reviews (9)

Login or Facebook Sign in with Twitter


library_icon_grey.png Add share_icon_grey.png Share

Who's Reading

Recommended