Xem trước of 260Tiếp theo >

AI LÀ AI CỦA AI - Tiên Chanh - Dennis Q. dịch

spinner.gif

 

AI LÀ AI CỦA AI

Tác giả: Tiên Chanh

Người dịch: Dennis Q.

Viên Hỷ luôn nghĩ rằng, nếu có người phải dính líu tới cuộc sống của mình, thì người đó chắc phải là Trương Hằng chứ không phải là Bộ Hoài Vũ, vì cứ theo những tình tiết hay xảy ra trong tiểu thuyết tình cảm, Trương Hằng mới là người có sự trùng phùng đầy ắp kịch tính với cô.

Thành phố này dường như chẳng có mùa thu, áo tay dài chưa mặc được mấy ngày đã lại thấy lành lạnh, cơ hồ chỉ trong một đêm, phong cảnh ngoài phố đã chuyển từ cuối hạ sang thẳng đầu đông, bước chân những người bộ hành vội vã hơn, khép chặt tà áo khoác, vội vàng lướt nhanh trên đường, mang theo từng đợt gió, lạnh đến thấu xương.

Cô bị Bì Hối cương quyết kéo ra ngoài dạo phố, không ngờ chưa rảo được nửa vòng Parkson, Bì Hối đã bị bạn trai điện thoại đến bắt đi mất, thả Viên Hỷ bay một mình, cô chẳng có gì để mua nên chỉ dạo chơi, từ quầy mỹ phẩm đến trang sức trân châu, từ quần áo nữ đến nam, đi mãi đi mãi rồi bỗng gặp Trương Hằng.

Lúc ấy Trương Hằng đang đút tay vào túi quần, nghiêng người đứng trước một quầy hàng trang phục nam đợi Bộ Hoài Vũ trong phòng thay đồ, có lẽ đứng khá gần với những con ma-nơ-canh nên khi cảm thấy có một hơi thở phảng phất quanh mình, anh liền cúi đầu xuống nhìn, thì thấy một cô gái cột tóc đuôi ngựa đang thấp đầu vạch quần áo trên người mình ra xem, anh cười, rồi cố ý hỏi bằng giọng nghiêm túc, “Thưa cô, cô đang tìm gì thế?”.

Viên Hỷ lúc đó giật mình lùi lại một bước dài, kinh ngạc ngẩng đầu lên, mới phát hiện ra mình cứ quen tay lật giở đồ đạc, rồi lại còn xem một người sống đàng hoàng là ma-nơ-canh, thảo nào lúc nãy đầu ngón tay chạm vào phần áo trên của người mẫu lại thấy âm ấm, cô còn băn khoăn không biết có phải nhãn hiệu cao cấp quá không, mà đến cả ma-nơ-canh cũng y như thật, ai ngờ mình lại sờ soạng thân thể của người ta!

Nhìn thấy gương mặt cố ý cau lại của Trương Hằng, Viên Hỷ trong một lúc thấy xấu hổ kinh khủng, mặt đỏ bừng bừng, cũng không biết phải giải thích thế nào, ấp úng một lúc lâu mới lúng búng một câu “xin lỗi”nhỏ xíu, cũng không đợi Trương Hằng nói gì đã cúi gằm đầu xuống ngực rồi quay người lủi đi, kết quả là chưa đi được mấy bước đã cộp đầu vào vách cửa kính dày ở kế bên.

“Binh” một tiếng, cô lảo đảo lùi lại mấy bước mới đứng vững nổi, ôm lấy đầu, có phần choáng váng, mọi ánh mắt xung quanh đều bị thu hút bởi tiếng động cực to ấy, cô nhìn thấy trước tiên là sự kinh ngạc trên gương mặt cô gái bán hàng ở phía bên kia cửa kính, sau đó lại liếc thấy nét cười không kềm nổi trên mặt Trương Hằng, chỉ cảm thấy càng ngượng ngùng hơn, vội vã muốn bỏ đi ngay, nhưng vốn vừa nãy bị đụng chóng mặt quá, lại thêm cuống lên, nên trong khoảnh khắc không phân biệt nổi đâu là đông tây nam bắc nữa, quay mòng mòng tại chỗ một lúc mới tìm ra đúng hướng, không đếm xỉa gì đến những ánh mắt kỳ dị chung quanh, tiếp tục cúi gằm đầu đi tiếp.

Xem trước of 260Tiếp theo >

Bình luận & Đánh giá (47)



library_icon_grey.png Thêm share_icon_grey.png Chia sẻ

Đang đọc

Đề nghị